Featured

Khang Và Chen là ai ?!?

Hai thanh niên với tính cách trái ngược hoàn toàn: Một người thiên về lý tính, người còn lại thì hoàn toàn cảm tính.
Nhưng, họ gặp nhau ở một điểm chung là thích sự tự do, bay nhảy và được đi “chill” đúng nghĩa!

Chen – 26 tuổi – Nhân viên văn phòng – Yêu thích tự do và cần một bàn tay kéo anh ta khỏi những áp lực của công việc và cuộc sống bộn bề, hối hả nơi đô thị.
Khang (Huy) – 30 tuổi – Nhà thiết kế thời trang – Yêu động vật, yêu trải nghiệm và muốn đi thật xa để thoát khỏi những áp lực vô hình và hữu hình đến từ gia đình và công việc!

Chúng tôi đã gặp nhau như thế và đã quyết tâm sẽ cùng nhau tham gia trải nghiệm bằng xương máu. Chỉ một từ thốt lên “Xuyên Việt” – Đó chính là khoảnh khắc 2 con người tưởng chừng khác nhau hoàn toàn đều sáng bừng đôi mắt. Dù biết sẽ có lúc chịu cảnh “màn trời chiếu đất” những đã chuẩn bị sẵn tinh thần “Vì đời là đi” nên hai thanh niên quyết định bất chấp hết mà đi thôi. Đồng hành với hai chàng trai là con xe máy dã chiến từ Bắc vào Nam và hứa sẽ không bỏ qua bất kỳ một địa điểm nào hết!
Cái gì cũng đến ngày 11/07/2019 đánh dấu cột mốc xuất phát của hai anh em với nhiều hy vọng của cả hai.

Hành trình của Khang và Chen không đơn giản chỉ là hành trình tuổi trẻ của cả hai mà còn là hành trình tìm hiểu văn hóa, con người, ẩm thực và trải nghiệm sống cùng những người dân bản địa tại khắp các vùng miền Việt Nam.

Hãy luôn theo dõi hành trình của chúng tôi đến những vùng đất mới lạ có thể là chưa ai từng biết tới để thấy vẻ đẹp tiềm ẩn của mảnh đất hình chữ S!

Youtube: Khang Và Chen

Instagram: Khang_N_Chen

Facebook: Khang Và Chen

Email: khangnchentrip@gmail.com

Hotline: 096.828.5393 – 094.5353.429

#KHANGNCHENTRIP – CHẶNG 5 (KỲ CUỐI): QUẢNG BÌNH – PHONG NHA: ĐIỀU KỲ DIỆU CỦA THIÊN NHIÊN MÂY TRỜI TỪ TRÊN ĐỈNH ĐỒI

KỲ CUỐI: ĐI NHIỀU ĐỂ HIỂU NHIỀU HƠN

” Sông Son – Phong Nha thật gần gũi và thân thiện “

Chúng tôi quyết định sẽ khám phá tiếp Phong Nha, nhưng sẽ đi men theo sông Son. Đó là một ngày nắng gắt. Dù chạy xe từ sớm nhưng khó có thể trốn được những tia nắng cháy rát. Ven theo đường bờ sông Son những hàng cây tỏa bóng mát, thỉnh thoảng lại để lộ ra vẻ đẹp xanh ngắt của dòng sông. Khang Và Chen chạy xe chậm chậm và không khỏi thích thú được ngắm nhìn toàn cảnh từ dòng sông, những người chèo thuyền, làng xóm ven sông, ngôi nhà thờ và những ngọn núi cao vút trải dài. Cứ đi tiếp là chúng tôi sẽ càng đi sâu vào trong khu bảo tồn rừng Phong Nha nên quyết định dừng lại lại một ngã ba sông, nơi những con thuyền đến đưa đón người và xe sang bờ bên kia. Trưa nay chúng tôi sẽ tìm một hàng ăn tại đây để trải nghiệm ẩm thực xem như thế nào. Lượn vài vòng chợt nhận ra đã quá giờ ăn trưa của người dân ở đây, dù mới mười một giờ hơn các hàng quán đã dọn và nghỉ hết. Chắc do trưa nóng quá và người dân thường ăn sớm để tranh thủ nghỉ trưa để chiều làm việc tiếp. Vòng vèo chúng tôi thử hỏi một nhà hàng có bảng giá bên ngoài. Khi còn chưa chọn được món gì trong bảng menu đó thì chị nhân viên nhanh nhẹn đưa cho tụi mình một bảng menu khác nói của người Việt. Chen đã rất nhanh phát hiện ra đồ ăn thì không khác nhau nhưng bảng giá bị tăng nên ít nhiều, Vậy là chúng tôi từ biệt luôn chứ không cần giới thiệu gì thêm. Xuôi xuống chút mấy quán bình dân dù còn để biển bên ngoài nhưng hàng quán đã dọn hết. Nhưng thật may còn một hàng phở Bắc còn mở, mà mùi bò ninh thơm nức luôn. Chúng tôi gọi hai tô đầy đủ để bổ xung cho những chặng đường ngày hôm nay khi đã biết được giá một tô vậy là khoảng ba mươi ngàn. Dù hàng bán trong nhà nhưng chúng tôi được mời ngồi bên kia đường cạnh bờ sông nên cũng mát hơn. Đây cũng là quán nước mía nước dừa, chắc cũng là một sự chia sẻ liên kết ngầm, vì ăn tô phở chả gọi thêm cốc nước. Dưới bóng cây bàng và gió thổi nhè nhẹ chúng tôi cảm thấy đây là lựa chọn thú vị hơn nhà hàng kia. Chỉ ít phút sau, một đội quân lít nhít ở đâu túa ra. Đứa nhỡ mang bát đũa, đứa bé bê nước mắm ớt, đứa lớn nhất bê nguyên khay hai tô phở đĩa chanh và lọ ớt. Trông thấy thằng bé nhỏ nhất vừa thương vừa buồn cười, tụi trẻ làm quen việc cứ đâu vào đó ngay cả việc bưng đồ đi sang đường cũng không có gì làm khó tủi nhỏ. Đang nóng và khát nên chúng tôi xin cốc nước đá vì nghĩ hàng nước sẽ có nước sẵn. Nhưng không thằng bé nhất lại một mình xong pha mang bình to nước đá từ nhà sang cho chúng tôi, rồi sau đó nó quay trở lại nhà mà không thấy nó trở ra chơi với các anh chị, chắc đã đi ngủ trưa rồi. Tô phở Bắc mà trông đến ngạc nhiên, nếu không được giới thiệu trước hay ngửi mùi nước dùng bò ngây ngây mà nhìn qua ảnh thì tưởng rằng là tô bún bò hay bán bún ngan không chừng. Ngoài bát nước mắm ớt, rổ rau sống tô phở còn kèm thêm miếng tiết to bự còn ngoài thịt bò ở đây rất ngon, tươi và thơm. Với tô phở Bắc kiểu Phong Nha như vậy đã giúp chúng tôi qua bữa trưa một cách no nê nên chúng tôi quyết định ngồi lại đây ngắm cảnh tranh thủ làm việc và sẽ gọi thêm một ca nước dừa. Đối với những đứa trẻ nơi đây, dường như việc bán hàng phụ người lớn là trò chơi của tụi nó. Có khi tụi nó chạy đi đâu đó rồi mấy đứa hì hụi vác mấy quả dừa về, khi chạy về nhà lấy đá rồi ra bê đồ cho khách. Có những khi rảnh, một đứa bé gái gần như lớn nhất trong tụi đó lại bầy trò nhặt những quả bàng về đập để hạt lấy nhân ăn. Nếu không được thử ăn món nhân bàng hồi bé rồi thì khi nhìn tụi nó tranh nhau cái cái nhân bàng bé tí tẹo bỏ vào miệng thích thú thì cứ nghĩ tụi nó đang ăn sơn hào hải vị gì đó. Từ chỗ chúng tôi ngồi có thế thấy toàn cảnh dòng sông Son xanh ngát lẫn với màu xanh của dãy núi ven theo dòng sông. Nếu không có làng nhỏ chỉ hơn chục hộ gia đình và ngôi nhà thờ nổi bật xen giữa núi và sông đó thì ranh giới đó khó mà phân biệt được. Trên sông không ngớt những con thuyền ngược xuôi bất kể giữa trưa nắng nóng, trên đó du khách đang háo hức và ngạc nhiên với khung cảnh hùng vĩ bao quanh.

Cuối giờ chiều Khang và Chen trở về trên con đường lớn, hai bên nắng cháy những cánh đồng trơ trụi, chỉ có những con bò nhẩn nha ở đó. Đang là tầm tháng 7, cái nắng hạn gay gắt cắt nát từng vùng cỏ vàng úa. Người dân khó có thể trồng trọt ở vùng đất ba tháng nắng ba tháng mưa này. Về lại East Hill khi hoàng hôn cũng vừa xuống và lúc những âm thanh rộn rã nhất nơi đây lại vang lên. Tiếng những người vui vẻ chúc mừng nhau vì có chuyến đi vui vẻ, tiếng hỉ hả hài lòng bữa ăn ngon. Đặc sản ở đây chính là món gà nướng vàng rơm trên than củi. Chả phải bí quyết tẩm ướp kỹ càng, những chú gà chỉ được xử lý khi có khách gọi. Nhanh gọn gàng sạch sẽ đưa gà lên than hồng vậy là hương vị gà đồi thấm quyện dẫn lối thực khách mau chóng vào bữa tiệc tối. Tất cả đều nhịp nhàng hòa lẫn cùng khung cảnh rừng núi Phong Nha phía xa, những ngôi nhà nhỏ đơn sơ phía dưới ngọn đồi… Rồi chỉ khi tất cả thực khách ra về hết đồi Đông lại trở về tĩnh lặng và bình yên, những chú chó con tranh thủ lên kiếm những những thức ăn sót lại.

” Dựng lều thành thạo và những ngày nối tiếp bình minh và hoàng hôn “

Chúng tôi dọn dẹp và lại chọn một thế đất đẹp để dựng lều, bây giờ kinh nghiệm đã được tôi luyện nên cái lều trông chắc chắn hơn nhiều. Tuy rằng những cái cọc đã hoàn toàn bị bẻ cong bởi nền đất nèn rắn rỏi nhưng cũng chẳng làm khó được chúng tôi nhiều nữa. Tận dụng thêm những chiếc khăn trải bàn lót thêm một lớp xuống dưới cũng cảm thấy êm ái hơn một phần. Hoặc chúng tôi quá quen nền đất sỏi đá đó rồi. Với Khang và Cheni cảm thấy là những người rất may may mới có thể ngắm trọn vẹn những sáng bình minh trong trẻo và những chiều hoàng hôn đẹp kỳ ảo trên ngọn đồi Đông này. Thời gian giờ không tính bao ngày ở đây, chúng tôi tính xem đã được thưởng thức bao nhiêu buổi sáng khi cái nắng xé toặc bóng đêm; và bao nhiêu buổi chiều lại xếp ghế ra coi những giọt nắng óng ả như như những giọt mật ong.

” Quảng Bình còn nhiều nơi sẽ là sự tiếc nuối “

Ngoài những địa điểm gần Phong Nha, chúng tôi quyết định quay trở lại những nơi chúng tôi phải dứt lòng bỏ qua những ngày đầu đến Quảng Bình. Vậy là kế hoạch hôm nay Khang và Chen sẽ đi Làng Bích Họa Cảnh Dương và trở lại bãi Đá Nhảy. Đi theo con đường làng xuyên qua những ngọn đồi keo và thông, ôm cua theo triền những ngọn núi cao chúng tôi ra đường quốc lộ 1A , quay trở ngược lại hướng đèo Ngang. Cảng Cảnh Dương nối liền với chợ hải sản, tôm cá cua mực được các tàu cá đưa về từ sáng sớm còn nguyên mùi vị mặn mòi biển cả. Những con tàu lớn, được sơn vẽ dải màu xanh đỏ bắt mắt trên nền gỗ đen nhánh. Trên mũi thuyền phấp phới tự hào những lá cờ đỏ sao vàng tung bay. Làng Cảnh Dương là làng chài đơn thuần với công việc chính là đi biển và làm các sản phẩm từ biển cả. Vậy nên đời sống người dân còn nhiều khó khăn. Chính vì vậy những nghệ sĩ khắp mọi nơi đã về đây thổi hồn vào những bức tường làng rêu mốc, những nếp nhà đơn sơ bằng những bức vẽ sinh động và cũng là ước mơ của người dân ở đây. Nhờ có những bức vẽ không chỉ giúp đời sống người dân được cải thiện mà ý thức về bảo vệ môi trường sống và giữ gìn sạch sẽ đường làng lối xóm cũng được nâng cao nhiều hơn. Trải dài ôm trọng làng chài là bãi biển cát trắng trải dài và màu xanh bất tận giao thoa giữa trời và biển, nơi những thuyền nhỏ, thuyền thúng neo đậu. Chúng tôi ngồi nghỉ chân tại quán nước ven biển. Tán cây rộng lớn và gió biển lồng lộng làm quán nước bình dị là nơi dừng chân lý tưởng. Thưởng thức hai cốc nước mát trà bí đao và nước dừa tươi làm cho chúng tôi chỉ muốn ngủ lại luôn ở đây. Kinh nghiệm đi làng Bích Họa Cảnh Dương mà có thể xem được hết các tác phẩm là nên đi bộ vào từng ngóc ngách, nên chúng tôi gửi xe lại quán nước và đi bộ vào sâu trong làng. Những ngôi nhà với đặc trưng chung là có khoảng sân rộng, bức bình phong trước nhà nên luôn có những bức tường khổng lồ giúp cho các họa sĩ tha hồ sáng tác. Cả làng chài dung dị dường như bừng sáng và khởi sắc từ khi những bức tranh được điểm tô thêm cho mỗi ngôi nhà nơi đây. Trời về chiều, dù rất tiếc nuối nhiều điều chưa kịp đi hết nơi đây chúng tôi vẫn phải lên xe đi lịch trình tiếp theo. Thẳng tiến từ Cảnh Dương chúng tôi ngược lại hướng Quảng Bình và quyết hẹn bằng được Bãi Đá Nhảy. Dù vô cùng háo hức nhưng cũng không cản nổi sự mệt mỏi vì phải di chuyển liên tục nên Chen không thể tiếp tục lái xe và để đảm bảo an toàn chúng tôi dừng lại hiên nhà ven đường. Trời thương cho chiếc chiếu manh, nhưng chúng tôi may mắn có được nguyên bộ bàn ghế dài kê ngoài hiên, nên Chen đã đánh một giấc ngon lành luôn. Nắng gắt bao phủ không chừa chỗ nào trừ hiên nhà chúng tôi nghỉ lại và những cơn gió nhè nhẹ xoa dịu bao sự mệt mỏi. Tầm ba mươi phút chúng tôi ổn định và đi tiếp vì không muốn bị muộn như hôm trước. Dù Khang và Chen có thử hỏi đường hay rẽ mọi con ngóc ngách nhưng vẫn không thể tìm được lối khác trừ cổng vào bãi tắm hôm trước. Bãi Đá Nhảy là một dãy đá lớn xô thẳng ra biển, muốn đến đó chỉ một hướng là phải gửi xe và băng qua bãi biển, trèo lên những mỏm đá đến đó. Quá háo hức và tò mò với lời chỉ dẫn, nhưng một lần nữa chúng tôi lại không thể đến Bãi Đá Nhảy vì thời gian đã quá muộn. Vội vã từ biệt, chúng tôi lại chạy sâu vào những con đường làng về lại Đồi Đông. Chiều nay lại là một chiều rực rỡ, chạy xe trên đường làng mà hoàng hôn chạy sát theo sau. Ánh hoàng hôn bị chia nhỏ và ẩn khuất sau những dãy núi tít tắp phía xa, lâu lâu lại lóe lên bừng sáng. Lần này quen với con đường rồi nên chúng tôi thấy khá dễ đi nên chểnh mảng ngắm nhìn mọi thứ xung quanh. Vẫn đi qua đường tàu, vẫn qua ngã tư bùng binh và rồi chúng tôi nhận ra đã lạc xa quá. Khang ngờ ngợ nhận ra đi sai đường nên kiểm tra lại bản đồ. Thật may có một lối tắt nối thông hai con đường để về nhà. Mặt trời đã tắt hẳn cũng vừa lúc chúng tôi về tới nhà. Khi đó mọi người trong gia đình đang chuẩn bị ăn tối. Chúng tôi được triệu tập vào bữa cơm và hỏi về những nơi hôm nay đã đi. Mọi người đều háo hức vì có những nơi mọi người từng đi có nơi chưa biết bao giờ. Những câu chuyện được chia sẻ giúp chúng tôi hiểu nhiều hơn về vùng đất này. Những điều dù đã không còn nhưng vẫn là những ký ức đẹp với mọi người nơi đây.
Tối đó chúng tôi đã ngủ rất ngon sau ngày dài di chuyển dù nền đất vẫn cứng và lổn nhổn đất đá. Việc dựng lều như trở thành thói quen nên chúng tôi có thêm nhiều kinh nghiêm. Và vì những cái chốt cong queo nên chúng tôi cũng chả cọc nữa, việc dựng lều lại càng đơn giản và nhanh hơn nhiều. Sáng sớm, chúng tôi không để chuông báo thức. Những chú cún con chạy nhảy ầm ĩ cũng đủ làm chúng tôi tỉnh giấc. Thường lúc đó mặt trời đang ẩm ương, chưa lên hẳn. Nhưng nếu bạn chỉ cần ngáp dài một cái là ánh sáng chạng vạng đó đã thay đổi bất thình lình. Từ những vệt sáng mờ nhạt dần chuyển sang những dải màu quyện giữa hồng và xanh nhạt, chen vào đó là những tia nắng vàng rộm còn đang yếu ớt. Không khí buổi sáng y như bạn đang nóng hầm hập mở vội tủ lạnh để phà những hơi lạnh vào người. Những ngọn cỏ ướt đẫm bị lũ cún chon dẫm nát, chỉ trừ đúng hình chữ nhật chính là khoảng đất chúng tôi cắm lều. Buổi sáng East Hill vắng khách nên những buổi bình minh như vậy chỉ có chúng tôi được chứng kiến. Nắng Quảng Bình ấp tới nhanh như cắt, thoáng chốc đã bao phủ cái hầm hập khắp nơi.

” Dành trọn một ngày cùng gia đình “

Hôm nay ngày cuối sau bảy lần binh minh và hoàng hôn ở Đồi Đông nên chúng tôi sẽ dành để nghỉ ngơi và làm việc cùng mọi người trong gia đình. Trước nhà là khu vườn ổi ngon có tiếng. Ngay hôm đầu Khang đã được chỉ cho một quả to ngon nhất vườn mà giờ mới hái để thưởng thức. Bên cạnh là vườn tiêu mà nếu không để ý lại tưởng một khu rừng rậm bị bỏ quên một góc. Thế là chúng tôi theo bác gái đi hái tiêu, những hạt tiêu xanh căng bóng bé xíu lẫn với những con kiến đen hăng máu trực đốt. Chưa quen thì Khang chỉ dám chọn những chùm còn sót lại ở dưới. Nhưng khi biết được trùng nào hái được, Khang hăng hái leo thang lên tận ngọn nơi những đàn kiến bu đen làm tổ. Những hạt tiêu sai chi chít chỉ cần với tay là hái được ngay. Dù kiến đốt nhưng thành quả thu lại thì rất đáng kể và vui lây với mọi người. Hái tiêu đầy xô xong, chúng tôi lại về vườn ổi. Những quả ối cuối vụ vẫn căng tràn xanh mướt. Có những quả trên ngọn bác gái đu cây để hái, còn Khang thì lấy hết sức vít những cành cây đó thấp bớt xuống . Lượn quanh gốc lượm những quả ổi được thả xuống, rồi mau xếp đầy một thùng. Sau buổi chiều thu hái thành quả là một góc sân rộn ràng những hạt tiêu đen nhánh và những những thùng ổi xanh tươi, chuẩn bị được đóng kỹ chuyển đi. Vậy là bữa tối nay chúng tôi sẽ ăn cơm chia tay mọi người, sớm mai chúng tôi lên đường đi sớm. Bình mình ngày hôm sau như dài hơn hẳn, những chú cún nhút nhát cũng đã quen và cho chúng tôi bế. Sắp xếp lại đồ đạc và xếp lên xe chuẩn bị đi nhưng không thấy Việt đâu, hỏi ra mới biết đã sang bên đồng Soi để chăm sóc vườn cây bên đó. Chúng tôi ghé lại Đồng Soi Farm đề chào tạm biệt Việt. những cây dưa hấu sau một tuần như chăm sóc tận tâm lớn nhanh xanh rậm một khu. Cảm ơn Minsk Việt và cả gia đình vì những ngày chúng tôi ở lại Đồi Đông thật đẹp.

#khangnchentrip #khangnchen #khangvachen #vietnam #phongnha #chill #deeptrip #lost #church #nhatho #langchai #langbichhoa #songson #easthill #doidong #forest #green #travelphotography #photographer #theartofpeople #theartofnature #l4like #instafollow #followback #l4l #ff

Nguồn:

Facebook: Kỳ cuối – Phong Nha – Quảng Bình: Điều Kỳ Diệu Của Thiên Nhiên Mây Trời Từ Trên Đỉnh Đồi Đông

Youtube: Khang Và Chen

Instagram: khangvachen

Email: khangnchentrip@gmail.com

Hotline for work: 088.9978.193 – 094.5353.429

#KHANGNCHENTRIP – CHẶNG 5 (TIẾP): QUẢNG BÌNH – PHONG NHA: ĐIỀU KỲ DIỆU CỦA THIÊN NHIÊN MÂY TRỜI TỪ TRÊN ĐỈNH ĐỒI

KỲ 2: NHỮNG NGÀY THẢ HỒN NƠI ĐỒI ĐÔNG NGẬP TRÀN NẮNG GIÓ

Dọn dẹp mâm bát, Khang Và Chen làm ngụm trà vằng mát lành và theo chân bạn chủ nhà lên ngọn đồi sau nhà. Gọi là đồi, thực chất đây là khu đất cao được cải tạo và làm thành một quán cafe trên cao nên có lối cầu thang rất dễ lên. Cầu thang có cây hoa tường vy và những cây dại thỉnh thoảng lại mọc chen lấn trên những bậc đá. Khi leo lên tới nơi, quán cũng đã lên đèn, vài thực khách còn đang chill cùng bữa tối là đặc sản gà nướng và xôi nếp. Tứ bề xung quanh tối mờ chỉ leo lắt vài ngọn đèn nhà dân xung quanh, không khí vô cùng thoáng mát dễ chịu. Vậy là tối nay chúng tôi sẽ cắm lều trên ngọn đồi Đông này. Sau ngày dài chạy trên đường, Chen cảm thấy cần uống một ly cafe nên đã tự thưởng cho mình một cốc để giúp lấy lại sức. Trông coi trên này chủ yếu chỉ có một người, còn đâu mọi người trong nhà ở dưới sẽ luôn tay luôn chân làm gà nấu xôi phục vụ khách ăn tối.

Khách thưa bớt chúng tôi mới có dịp ngồi nói chuyện nhiều hơn, Việt _ chủ quán East Hill Phong Nha chia sẻ đây là tâm huyết muốn xây dựng một quán cafe không chỉ có không gian đẹp độc đáo, mà còn phải thân thiện và đồ ăn thức uống luôn tươi ngon. Quả đúng như vậy, chúng tôi thầm khen tấm tắc cốc cafe đang uống, không phải cảm giác thèm cafe mang lại mà chính nhờ cafe chất lượng tuyệt vời và pha chế khéo léo đưa đến. Nói chuyện hồi lâu cũng đã khá muộn, chúng tôi bắt đầu ngó nghiêng thế đất và chọn lựa vị trí đẹp để dựng lều, giống như một nhà phong thủy đi xem chỗ xây nhà. Và đây là lúc chúng tôi nhận ra mảnh đất đang thử thách hai lính mới trong ngành dựng lều. Nền đất đồi rất cứng muốn đóng cọc lều phải dùng hòn đá đóng cọc xuống còn khó đến cong cả cọc. Còn bề mặt thì không hề bằng phẳng mà rậm rạp toàn cây bụi nhỏ, đá cục ẩn trong lòng đất, nằm lên tựa như có người thụi sau lưng. Nhưng chúng tôi đã xác định có chỗ ngủ là tốt lắm rồi, chuyện gì đến thì sẽ khắc phục. Sau một hồi tìm cách, bốn chân cọc lều cũng được dựng xong. Cứ nghĩ lại lần đầu dựng lều trên cát thì xốp quá không chắc, giờ thì nền đất cứng đanh luôn, nên chân lều đóng ở đâu là ở đó luôn không dịch chuyển được. Lều được căng cũng tạm ổn, và giờ xử lý cái nền. Chúng tôi chỉ mang theo một cái chăn mỏng lót tạm, dù chưa đỡ hơn là bao nhưng giờ thì quá mệt rồi nên nhanh chóng chúng tôi chấp nhận với thành quả vừa tạo ra. Dù đặt lưng xuống nền đất lộn xộn đất đá cỏ dại, nhưng chúng tôi lại cảm thấy như đang được matxa và mau chóng chìm vào giấc ngủ. Đêm ngủ đầu tiên trên đồi Đông.

Quên chưa giới thiệu bà mẹ bỉm sữa Lucy, một cô chó thân thiện với sáu đứa con đang tuổi nghịch ngợm. Sáng sớm hôm sau, Khang bị đánh thức bởi những tiếng lạo xạo khắp mọi nơi như lũ trẻ đang lung tung cả quả đồi lên. Khi Khang còn chưa định thần đang ở đâu, những chú cún con đã nhào tới khám phá cái lều như một sinh vật lạ lùng mới xuất hiện đêm qua. Giờ khoảng năm giờ sáng, khoảng thời gian Khang hay tỉnh dậy, rồi sau đó có thể lại ngủ vật ra chả biết gì. Nhưng hôm nay thì khác, ánh nắng bình minh dần hiện nên sau những ngọn núi thật ảo diệu như một giấc mơ, kiến con buồn ngủ biến mất luôn. Ánh sáng mặt trời chưa hẳn đã rõ ràng, mà mới chỉ là những tia sáng sắc lẹm cắt toạc màn đêm tối, khiến cho khung cảnh tựa như một bộ phim giả tưởng. Mò mò cái máy ảnh và cái điện thoại trong khi đầu còn đang nghĩ mình đang mơ, Khang chụp vội mấy tấm hình trong lúc mặt trời chuyển mình nhanh như một toa tàu tốc hành. Thoáng chốc ánh nắng đầu tiên đã chiếu sáng ngọn đồi đông, giờ thì Khang đã thấy rõ lũ chó con phá phách nhưng lại nhút nhát ấy. Sáng bình minh đầu tiên trên ngọn đồi đó diễn ra vừa choáng ngợp lại khoang khoái khác thường, chắc do lâu rồi không được hít thở bầu không khí trong lành như vậy. Chúng tôi mau chóng thu dọn lều trả lại mảnh sân đầy cỏ ướt đẫm sương sớm cho quán. Những người trông quán ban ngày cũng đã bắt đầu lên đồi dọn dẹp. Còn chúng tôi thì chỉ muốn ở lại trong cái lều lâu thật lâu thêm sau những ngày dài di chuyển. Lịch trình chúng tôi tính ở lại Phong Nha khoảng hai ngày, mặc dù biết đi hết Phong Nha thì cả tháng cũng không đủ. Tuy nhiên chúng tôi sẽ không chọn khám phá Phong Nha như cách mọi người biết đến, đó là những hang động gây sửng sốt hay những ngày đi tracking sâu vào những khu rừng nguyên sơ. Chúng tôi sẽ dành thời gian ở đây để tìm về một mảnh đất bình yên và dung dị hơn. Khi còn đang miên man suy nghĩ những dự định ở đây thì chúng tôi đã được gọi xuống ăn sáng. Bữa ăn sáng cũng thường bị bỏ qua hay ăn cách cho có khi hồi còn ở nhà. Còn bữa sáng ở đây thường được chuẩn bị cẩn thận, mọi người chia công việc ai không bận ăn trước. Chúng tôi được thưởng thức bánh canh cá nhà nấu. Sợi bánh canh sáng nay vừa mua từ chợ về, làm từ bột mì, cũng như bánh phở hay sợi mì thôi. Cá tươi và rau sạch nhà có sẵn vậy là chốc lát đã có nồi bánh canh cá, mỗi người một tô, ăn để có sức khỏe lao động cả ngày. Chúng tôi rất tò mò về khu vườn và trang trại mà Việt đang gây dựng nên ngỏ ý muốn theo sang bên đó cùng làm việc với mọi người và nhận được sự đồng ý cùng nụ cười tủm tỉm. Hóa ra nụ cười đó là dành cho trang trại Đồng Soi rộng mênh mông bát ngát với những chú cừu nhẩn nha tìm cỏ. Đồng Soi vốn là studio chụp hình ngoài trời với muôn ngàn sắc hoa tươi mỗi độ mùa xuân. Còn hiện giờ giữa cái nắng nóng chính hạ miền Trung cây cỏ còn khó mọc, nên được chuyển thành canh tác những cây ngắn ngày. Khang và Chen đã thử cho những con cừu ăn, bọn chúng e dè nhưng háu ăn nên chốc lát đã quen với sự xuất hiện của chúng tôi. Giữa trang trại, ngôi nhà gỗ đang được hoàn thiện, những chiếc võng đu đưa đã giúp chúng tôi có giấc ngủ nhẹ nhàng mà quên luôn việc trưa về lại nhà để ăn trưa.

“East Hill – nơi Đồi Đông đẹp và bình dị đến lạ thường”

Đồi East Hill là một địa điểm quen thuộc nằm trên cung đường Hồ Chí Minh và cách Phong Nha khoảng năm cây số. Vào ngày chiều dịu mát, chúng tôi lại phóng xe về phía Phong Nha, qua những cánh đồng đã hết mùa lúa, trơ những gốc cỏ gặm dở của những chú bò. Tối hôm đó và nhiều tối hôm sau nữa chúng tôi cùng dùng bữa với gia đình. Những bữa cơm đã giúp không chỉ lại sức mà an ủi chúng tôi cả tinh thần. Tối ngồi trên đồi cao đón trọn những ngọn gió mát lành, chúng tôi đã rất tò mò về khu chợ nơi có những những con cá tươi ngon, những sản vật địa phương bày bán ở đó. Vậy là chúng tôi quyết tâm phải tìm đến chợ Thanh Hà, nghe chỉ dẫn cũng không xa lắm. Hôm chúng tôi tới lại đúng ngày chợ phiên. Trước mắt chúng tôi là những người nông dân hồ hởi mời bán những sản vật cây nhà lá vườn. Nhưng khu bán con vật giống là khu vực được thu hút hơn cả. Tiếng rao mời, tiếng trả giá huyên náo một góc chợ. Vốn có kinh nghiệm chút chút về chợ, Khang nhanh chóng tìm đường vòng ra cuối chợ, đây thường là khu ăn uống và biệt lập với khu bán hàng sống ở ngoài. Những ngôi nhà ghép gỗ bạc màu là những nhà bán bún, bánh canh… Còn ngồi thành một dãy dài là đủ hàng bánh ram , bánh bèo, các loại chè… Chúng tôi mua mấy cái bánh bèo rồi ngồi hàng chè làm thêm hai cốc chè thập cẩm giá chỉ có năm ngàn một cốc. Rời khu ẩm thực, chúng tôi đi vòng quanh chợ ngó nghiêng các sản vật địa phương được bày bán phong phú. Những quả dưa hấu nhỏ xíu được muối chua mà sau này mới biết là giống dưa hường. Những nơi đông người mua nhất là những hàng cá, những con cá tươi mới được bắt ở biển và sông chỉ chút xíu là mọi người mua hết. Tất cả phiên chợ diễn ra chóng vánh trước tám rưỡi là hàng quán đã bắt đầu dọn dẹp ra về. Chúng tôi tiếp tục lên đường sau khi cái bụng no căng. Trên đường về chúng tôi ghé qua Hồ Đồng Suôn. Chắc đi Phong Nha mọi người sẽ thường bỏ qua địa điểm này hoặc biết đến như một khu sinh thái nghỉ dưỡng. Chúng tôi tìm dọc theo đường mòn Hồ Chí Minh, men theo hướng bờ hồ để tìm đường xuống. Con dốc nhỏ, chỉ có đất và đá vụn khiến Chen lo lắng nên Khang đi bộ xuống khảo sát trước. Khung cảnh rộng lớn của những vùng đất cạn nước khô khốc, những quả đồi thấp lưa thưa những cây cây keo, thông. Mặt nước lặng thinh trải dài tận sau những ngọn đồi đó. Chúng tôi ngồi bên bờ thả tâm hồn trôi theo dòng nước, thoáng chốc đã gần trưa bóng cây dần thẳng đứng. Chúng tôi thử men theo ngọn đồi thoải dài ra tận hồ, vòng về phía sau và hồ nước cứ thế quanh co kéo dài mãi. Hồ Đồng Suôn nằm lọt giữa những quả đồi, tưởng chừng đi mãi cũng không thể đi hết. Trưa chúng tôi quay về nhà Việt ăn trưa cùng cả gia đình . Bữa cơm mọi người chia sẻ đủ chuyện làng trên xóm dưới, với tiếng địa phương khiến chúng tôi không kịp nghe một tiếng gì. Nhưng thỉnh thoảng mọi người vẫn nói chuyện với chúng tôi một cách dễ nghe hơn, và như vậy câu chuyện bên mâm cơm như một buổi tọa đàm của các nước cùng tham gia. Nghỉ trưa trên đồi những ngày đầu làm chúng tôi rất ngột ngạt vì nắng nóng như thiêu. Chỉ có những cốc trà hoa vằng giúp chúng tôi tĩnh tâm lại được.

” Bộ phim kinh điển mang tên Hoàng Hôn “

Nhưng khi trời dần tắt nắng thì lại là lúc huy hoàng nhất của một ngày. Không phải ngày nào cũng may mắn có thể thấy được vẻ đẹp rạng ngời đó, chúng tôi đã ở đây cả tuần trời, có những ngày nhiều mây, có những ngày u ám như chực mưa mà không mưa mưa được. Và khi mây vừa đủ, mặt trời đủ sáng, vẻ đẹp kỳ ảo nguy nga đó hiện ra. Và như miếng đường ngọt ngọt thu hút những chú kiến chăm chỉ, những ngày đó sẽ có rất nhiều khách đến tận mắt thấy cảnh hoàng hôn xuống trên ngọn đồi Đông. Trên ngọn đồi đầy cỏ và cây bụi nhỏ những chiếc ghế được mọi người tự mang ra giữa khoảng vườn trống, giống như đang đi xem rạp chiếu bóng ngoài trời. Tất cả đều hướng mắt dõi theo từng khoảng khắc biến hóa chơi đùa màu sắc của ánh mặt trời và nhâm nhi những đồ uống riêng chất của East Hill. Lúc rạng rỡ nhất mọi vạn vật dưới chân thần mặt trời hào phóng phủ lớp vàng óng ả. Những sợi vàng kẻ những nét vẽ tinh sảo trên những ngọn núi phía xa. Vẻ đẹp rực rỡ huy hoàng đó đến thật bất ngờ và đi cũng thật vội vã, thoáng chốc chỉ còn lại những đường viền nhấp nhô những đỉnh núi xa tít tắp. Ánh đèn vụt sáng cũng là lúc các thực khách sẽ thưởng thức đặc sản gà nướng than chấm cheo. gà nguyên con nướng tại chỗ nên khi đến bàn vị thơm tươi ngon còn giữ nguyên.

Chúng tôi quyết định sẽ khám phá tiếp Phong Nha, nhưng sẽ đi men theo sông Son. Đó là một ngày nắng gắt. Dù chạy xe từ sớm nhưng khó có thể trốn được những tia nắng cháy rát. Ven theo đường bờ sông Son những hàng cây tỏa bóng mát, thỉnh thoảng lại để lộ ra vẻ đẹp xanh ngắt của dòng sông. Chúng tôi chạy xe chậm chậm và không khỏi thích thú được ngắm nhìn toàn cảnh từ dòng sông, những người chèo thuyền, làng xóm ven sông, ngôi nhà thờ và những ngọn núi cao vút trải dài. Cứ đi tiếp là chúng tôi sẽ càng đi sâu vào trong khu bảo tồn rừng Phong Nha nên quyết định dừng lại lại một ngã ba sông, nơi những con thuyền đến đưa đón người và xe sang bờ bên kia. Trưa nay chúng tôi sẽ tìm một hàng ăn tại đây để trải nghiệm ẩm thực xem như thế nào. Lượn vài vòng chợt nhận ra đã quá giờ ăn trưa của người dân ở đây, dù mới mười một giờ hơn các hàng quán đã dọn và nghỉ hết. Chắc do trưa nóng quá và người dân thường ăn sớm để tranh thủ nghỉ trưa để chiều làm việc tiếp. Vòng vèo chúng tôi thử hỏi một nhà hàng có bảng giá bên ngoài. Khi còn chưa chọn được món gì trong bảng menu đó thì chị nhân viên nhanh nhẹn đưa cho tụi mình một bảng menu khác nói của người Việt. Chen đã rất nhanh phát hiện ra đồ ăn thì không khác nhau nhưng bảng giá bị tăng nên ít nhiều, Vậy là chúng tôi từ biệt luôn chứ không cần giới thiệu gì thêm. Xuôi xuống chút mấy quán bình dân dù còn để biển bên ngoài nhưng hàng quán đã dọn hết. Nhưng thật may còn một hàng phở Bắc còn mở, mà mùi bò ninh thơm nức luôn. Chúng tôi gọi hai tô đầy đủ để bổ xung cho những chặng đường ngày hôm nay khi đã biết được giá một tô vậy là khoảng ba mươi ngàn. Dù hàng bán trong nhà nhưng chúng tôi được mời ngồi bên kia đường cạnh bờ sông nên cũng mát hơn. Đây cũng là quán nước mía nước dừa, chắc cũng là một sự chia sẻ liên kết ngầm, vì ăn tô phở chả gọi thêm cốc nước. Dưới bóng cây bàng và gió thổi nhè nhẹ chúng tôi cảm thấy đây là lựa chọn thú vị hơn nhà hàng kia. Chỉ ít phút sau, một đội quân lít nhít ở đâu túa ra. Đứa nhỡ mang bát đũa, đứa bé bê nước mắm ớt, đứa lớn nhất bê nguyên khay hai tô phở đĩa chanh và lọ ớt. Trông thấy thằng bé nhỏ nhất vừa thương vừa buồn cười, tụi trẻ làm quen việc cứ đâu vào đó ngay cả việc bưng đồ đi sang đường cũng không có gì làm khó tủi nhỏ. Đang nóng và khát nên chúng tôi xin cốc nước đá vì nghĩ hàng nước sẽ có nước sẵn. Nhưng không thằng bé nhất lại một mình xong pha mang bình to nước đá từ nhà sang cho chúng tôi, rồi sau đó nó quay trở lại nhà mà không thấy nó trở ra chơi với các anh chị, chắc đã đi ngủ trưa rồi. Tô phở Bắc mà trông đến ngạc nhiên, nếu không được giới thiệu trước hay ngửi mùi nước dùng bò ngây ngây mà nhìn qua ảnh thì tưởng rằng là tô bún bò hay bán bún ngan không chừng. Ngoài bát nước mắm ớt, rổ rau sống tô phở còn kèm thêm miếng tiết to bự còn ngoài thịt bò ở đây rất ngon, tươi và thơm. Với tô phở Bắc kiểu Phong Nha như vậy đã giúp chúng tôi qua bữa trưa một cách no nê nên chúng tôi quyết định ngồi lại đây ngắm cảnh tranh thủ làm việc và sẽ gọi thêm một ca nước dừa. Đối với những đứa trẻ nơi đây, dường như việc bán hàng phụ người lớn là trò chơi của tụi nó. Có khi tụi nó chạy đi đâu đó rồi mấy đứa hì hụi vác mấy quả dừa về, khi chạy về nhà lấy đá rồi ra bê đồ cho khách. Có những khi rảnh, một đứa bé gái gần như lớn nhất trong tụi đó lại bầy trò nhặt những quả bàng về đập để hạt lấy nhân ăn. Nếu không được thử ăn món nhân bàng hồi bé rồi thì khi nhìn tụi nó tranh nhau cái cái nhân bàng bé tí tẹo bỏ vào miệng thích thú thì cứ nghĩ tụi nó đang ăn sơn hào hải vị gì đó. Từ chỗ chúng tôi ngồi có thế thấy toàn cảnh dòng sông Son xanh ngát lẫn với màu xanh của dãy núi ven theo dòng sông. Nếu không có làng nhỏ chỉ hơn chục hộ gia đình và ngôi nhà thờ nổi bật xen giữa núi và sông đó thì ranh giới đó khó mà phân biệt được. Trên sông không ngớt những con thuyền ngược xuôi bất kể giữa trưa nắng nóng, trên đó du khách đang háo hức và ngạc nhiên với khung cảnh hùng vĩ bao quanh.

Cuối giờ chiều chúng tôi đi trở về trên con đường lớn, hai bên nắng cháy những cánh đồng trơ trụi, chỉ có những con bò nhẩn nha ở đó. Về lại East Hill khi hoàng hôn cũng vừa xuống và lúc những âm thanh rộn rã nhất nơi đây lại vang lên. Tiếng những người vui vẻ chúc mừng nhau vì có chuyến đi vui vẻ, tiếng hỉ hả hài lòng bữa ăn ngon. Chỉ khi những thực khách ra về hết đồi Đông lại trở về tĩnh lặng và bình yên, những chú chó con tranh thủ lên kiếm chút thức ăn rơi trên cỏ. Chúng tôi dọn dẹp và lại chọn một thế đất đẹp để dựng lều. Bây giờ kinh nghiệm đã được tôi luyện nên cái lều trông chắc chắn hơn nhiều. Chúng tôi phải là những người rất may may mới có thể chứng kiến cả những ngày bình minh lên và hoàng hôn xuống đẹp kỳ ảo trên ngọn đồi Đông này.

CÒN TIẾP …

#khangnchentrip #khangnchen #khangvachen  #checkinvietnam  #phongnha #easthillcafe #quangbinh #vungang #Vietnam #streetphoto #travelphotography #photographer #theartofpeople #theartofnature #l4like #instafollow #followback #l4l #ff

Nguồn:

Facebook: Kỳ 2 – Phong Nha – Quảng Bình: Điều Kỳ Diệu Của Thiên Nhiên Mây Trời Từ Trên Đỉnh Đồi Đông

Youtube: Khang Và Chen

Instagram: khangvachen

Email: khangnchentrip@gmail.com

Hotline for work: 088.9978.193 – 094.5353.429

#KHANGNCHENTRIP – CHẶNG 5: PHONG NHA – QUẢNG BÌNH: ĐIỀU KỲ DIỆU CỦA THIÊN NHIÊN MÂY TRỜI TỪ TRÊN ĐỈNH ĐỒI ĐÔNG

KỲ 1: CUNG ĐƯỜNG ĐẦY BẤT NGỜ VÀ NHỮNG PHA HÚ HỒN

Bùi ngùi tiếc nuối chia tay Kỳ Xuân xinh đẹp, Khang Và Chen cần nạp thêm năng lượng cho chiếc xe, rồi hít rồi hơi thật sâu rồi thẳng tiến về con đường lớn mà chắc mẩm là đường ra QL1. Băng qua cây cầu lớn Cửa Nhượng giữa cái nắng chang chang, cảnh hai bên trải rộng mênh mông, gió mát rượi vù vù bên tai khiến cho cả hai quên để ý bản đồ. Vậy là khi qua tới nơi mới vỡ òa đi ngược hướng, chúng tôi lại đi qua cây cầu lớn thêm một lần nữa. Lần theo những con đường làng nhỏ, những cánh đồng lúa đang độ trổ bông thì cũng ra tới được đường quốc lộ. Giờ đã khoảng đầu giờ chiều, chúng tôi đã lang thang và đã đi chệch hướng hành trình gần nửa ngày đường. Vì vậy thì chúng tôi phải tập trung tăng tốc tiến nhanh về Quảng Bình. Hai bên con đường lớn, nơi thành thị dân cư đông đúc. Nhưng có những nơi hẻo lánh, chỉ có những hàng cây mảnh khảnh , tán lá xanh thưa không che nổi ánh nắng hắt, lại có những nơi trống hoác , xe xúc cỡ lớn khoét sâu vào chân núi trơ trọi…
Trưa nay Khang và Chen đã để con mắt no căng còn cái bụng đói meo, nên quãng đường đi thực sự rất oải với cái nắng gắt miền trung, Nhiều lúc nhìn bản đồ thấy chỉ ra gần biển là cảm giác háo hứng tò mò lại rộ lên, những câu chuyện xoay quanh những địa điểm như Vũng Áng, Đèo Ngang hay những làng ven biển không tên … cứ thế giúp chúng tôi quên đi mệt mỏi tiến nhanh hơn về điểm đích.

” Nỗi khiếp sợ mang tên xe khách và chúng tôi may mắn an toàn”

Vũng Áng trong những câu chuyện mà được nghe kể và ở ngoài thực tế cũng không khác nhiều, có chi là hình ảnh một làng chài bé nhỏ ven biển. Những ngôi nhà thờ to lớn mới được xây dựng, màu vàng nhạt uy nghi coi quản cả một vùng rộng lớn giáo dân. Đoạn dốc thoải trước khi chúng tôi thấy chúng tôi được thấy những ánh sáng lấp lánh trên mặt biển thật khô khốc, nhiều bụi bởi những mỏ khai thác đá. Đây cũng là đoạn đường cánh tài xế xe khách chạy khá ẩu và đã suýt làm cho hành trình Khang Và Chen xảy ra chuyện lớn.Khi chúng tôi dừng lại để bật cam hàng trình ghi lại những hình đẹp của vùng đất này thì hai chiếc xe khách một cam một xanh lừ lừ xuất hiện. Việc những chiếc xe khách, xe tải lớn đi trên quốc lộ là điều bình thường, và họ cũng là một nỗi sợ của không bất kể ai. Khi xe của Khang và Chen vừa qua đoạn dốc thoải ngoặt rẽ hướng men theo con đường một bên làng chài, một bên vách núi, bất ngờ chiếc xe khách màu cam vượt lên. Chưa kịp hết hồn, tiếp luôn xe khách xanh cũng lách lên, vượt ép sát xe chúng tôi với tốc độ viên đạn bay. Thật may tay lái của Chen vững chắc nên chúng tôi đã an toàn để tiếp tục tiến lên phía trước, bình tĩnh và cẩn thận hơn thật nhiều. Thoáng chốc chúng tôi đã tới Đèo Ngang, cũng như Đèo Hải Vân, một dãy núi lớn chạy thẳng ra biển chắn ngang đường đi. Vậy là có hai lựa chọn, lên Đèo Ngang có thể ngắm mênh mông biển trời và quãng đường đi cũng dài hơn và khó khăn hơn với chúng tôi, hoặc đi qua hầm tiết kiệm sức và thời gian. Khang và Chen chọn đi qua hầm, đường dẫn vào hầm đi qua cây cầu lớn. Chắn ngang là ngọn núi cao sừng sững những mảng xanh bao phủ cả quả núi, cảm giác như chuẩn bị chui vào bụng một con quái vật lớn. Lần đầu vào hầm, luồng không khí mát lạnh làm dịu hẳn cái oi nóng bên ngoài, càng vào sâu bên trong ánh sáng như ngọn đèn dầu tắt lim, tối om, dù có bật đèn pha thì đôi mắt cũng chưa kịp làm quen với ánh sáng đó, Nhưng nhanh như lúc bóng tập ập đến, ánh sáng chói lòa lại phả thẳng vào mặt, bất ngờ và dữ dội không kém. Qua được bên này hầm là đến đất Quảng Bình rồi. Hành trình luôn luôn được lập ra và luôn bị thay đổi. Tạp nghỉ chân tại mái hiên một ngôi nhà bên đường, chúng tôi xem thời gian suy tính lại lịch trình. Hai lộ trình chúng tôi định lựa chọn là đi thẳng về Phong Nha hoặc đi thêm tầm mười cây số nữa đến Bãi Nhảy. Vốn muốn đi khám phá rồi tính sẽ xuống ngơi lát rồi đi một đường khác để về Phong Nha. Dù thời gian đã bắt đầu về chiều muộn, chúng tôi quyết định sẽ đi đến Bãi Nhảy với những hình ảnh rất đẹp đang hiện lên trong đầu chúng tôi. Con đường đi dường như chiều lòng hai chúng tôi, đường rộng và khá dễ đi vì hai bên có nhà cửa, cư dân sinh sống lên xe chạy ở đây tốc độ vừa phải hơn nhiều. Tuy nhiên thời gian thì không, chạy một quãng khá xa mà chưa tới, trong khi trời lại về chiều nhanh như thoi dệt. Nhưng kế hoạch đã chốt nên cứ đi đến thôi. Trước mặt lại con con dốc cao đứng sừng sững hiện lên, theo chỉ dẫn là vượt con dốc, còn theo bảng chỉ dẫn thì đã tới nơi. Chúng tôi liền phi vào bãi biển đề ngoài có cái biển to “ Bãi tắm Đá Nhảy”. Nhưng than ôi, lần nữa chúng tôi lại bị thất vọng vì đây là bãi biển kinh doanh và khi nhìn xuống biển còn chán hơn. Không thấy mặt biển xanh trong, không thấy bãi đá như những tấm ảnh được xem, mà thời gian cứ thúc giục Khang Chen không thể nán lại lâu hơn để ngó nghiêng được. Chúng tôi quay trở lại con dốc với một hy vọng đi hết con dốc sẽ thấy những khung cảnh kỳ vĩ hiện ra. Con dốc khá cao, nên khi vừa vượt qua tất cả khung cảnh phía dưới hiện ra đẹp tựa như những món đồ chơi nho nhỏ. Nhưng có dù tìm mỏi mắt thì không thấy bãi Đá Nhảy đâu. Chúng tôi đã không thể tìm được bãi đá đó nên đành phi nhanh về Phong Nha kịp giờ tối muộn. Từ đây vào đến đó khoảng hơn hai mươi cây, đường đi ngoằn nghèo băng qua những con đường đi trong các làng. Đường mòn dần về chiều, bóng nắng hoàng hôn ẩn hiện sau qua rặng cây lớn và những ngọn núi quả đồi ngày một thấy rõ hơn. Đường làng nên có đoạn đường khá xấu, còn có đoạn đường đang làm dở dang, bụi mù mịt. Hay có những lúc đi xuyên qua những ngọn đồi trồng thông. keo vắng lặng mà một tia nắng lách được qua tán cây rậm rạp cũng giúp chúng tôi thêm tự tin. Chúng tôi cũng chưa biết rõ hay hình dung được nhiều nơi chúng tôi sắp đến, chỉ biết mô tả là một ngôi nhà nhỏ, và một quả đồi phía sau để làm quán cafe. Vậy lên sự ngóng chờ và con đường mòn hun hút không hồi kết cứ kéo dài mãi trong sự sốt ruột và lo lắng, liệu tối nay có về kịp và sẽ ở đâu. Những suy nghĩ miên man đó đã không làm chúng tôi nhớ gì đến cái bụng trống khôn, chẳng có gì ngoài ngoài nước. Thỉnh thoảng trên con đường đi vài ba ngôi nhà sáng đèn làm chúng tôi an tâm hơn . Rồi con đường lớn cũng hiện ra và ngay khi vừa rẽ tới đường chính chúng tôi đã gặp đoàn tàu đi ngang qua, Con tàu không chỉ ngăn chúng tôi đi tiếp mà còn rất nhiều người dân quanh đây, cảm giác ấm áp an tâm vì dù có lỡ đường thì chúng tôi vẫn có thể có ngôi nhà nào đó ven đường để xin ở nhờ lại qua đêm nay. Bản đồ chỉ không còn quá xa, cứ men theo đường lớn, đường nhỏ rồi lại ra đường chính, một hồi loanh quanh chúng tôi đến đường mòn Hồ Chí Minh cách điểm đến vài trăm mét thôi, giờ háo hức vô cùng.
Theo lời chỉ dẫn, cứ đến Phong Nha tìm quán cafe East Hill, một địa chỉ quen thuộc của dân du lịch là sẽ tới. Tấm bảng nhỏ đã suýt làm chúng tôi bỏ qua. Rẽ xuống một đường làng nhỏ có hai nhánh rẽ, chúng tôi chọn hướng bên trái. Xuôi xuống một chút thấy xa xa ngôi nhà dân bình lặng và không thấy gì thêm nên nghĩ rằng đi nhầm hướng rồi đành vòng trở ra, đi lối bên phải. Và cũng nhanh như ánh hoàng hôn của một ngày dài, bạn chủ nhà từ đâu gọi với lại chúng tôi, vậy là chúng tôi giờ mới đúng đi nhầm đường. Chính ngôi nhà bình dị cuối con đường bên trái đó mới chính là East Hill (Đồi Đông). Chúng tôi đã vừa kịp tới nơi khi ánh nắng vừa kịp tắt.

“Câu chuyện dựng lều trên đồi Đông và những trải nghiệm khác lạ tại Phong Nha “

Như đứa con đứa cháu xa nhà mới về, bác gái đang bận làm đồ cho khách cũng tạm dừng lại chào đón chúng tôi. Bỏ balo xuống, hít trọn một hơi tràn lồng ngực tại vùng đất mới lạ, nào hương vị của núi rừng, đồng ruộng , khói bếp và tình cảm mọi người dành cho thật ấm áp. Chúng tôi bắt chuyện với mọi người trong gia đình, làm quen với mọi người thật dễ dàng nhất là với mấy đứa trẻ con. Vừa đến lúc bữa cơm, dù chúng tôi có báo trước sẽ tới nhưng cũng hơi ngại. Bác gái giục chúng tôi mau đi tắm rồi vào ăn cơm với mọi người cho vui, chúng tôi cứ vậy răm rắp nghe theo. Bữa cơm đúng nghĩa bao lâu mong ước của Khang Và Chen, có cơm có rau và được ăn cùng cả gia đình đầm ấm như vậy. Ngoài ra bác còn chuẩn bị cho mấy con cá sông cá suối tươi ngon nữa. Trong câu chuyện lúc ăn cơm, mọi người chia sẻ về những món ăn giản dị, con cá được bắt ở suối, ở hồ, rau được trồng trong vườn nhà và có loại rau chỉ có ở đây. Lúa gạo, cây trái quanh năm ngày tháng trồng ngoài đồng ruộng không bao giờ thiếu… Vốn muốn tìm hiểu về ẩm thực các vùng miền, Khang không ngần ngại cơ hội này, tìm hiểu hết các loài loại rau, các thành phần trong món canh mà sao ăn cơm thấy ngon hơn nhiều như thế. Bữa cơm chiều kết thúc cũng là lúc chúng tôi lo chỗ nghỉ tối nay, dù đã báo trước chúng tôi sẽ ngủ lều nhưng ở đâu thì chưa biết.
To be continued

Phần tiếp chúng tôi sẽ gửi tới vào ngày tới với vô vàn hình ảnh đẹp của Sông Son, rừng núi Phong Nha, hồ Đồng Suôn, hoàng hôn trên đồi Đông ..!!

#khangnchentrip #khangnchen #khangvachen #phongnha #quangbinh #vungang #Vietnam #streetphoto #travelphotography #photographer #theartofpeople #theartofnature #l4like #instafollow #followback #l4l #ff

Nguồn:

Facebook: Phong Nha – Quảng Bình: Điều Kỳ Diệu Của Thiên Nhiên Mây Trời Từ Trên Đỉnh Đồi Đông

Youtube: Khang Và Chen

Instagram: khangvachen

Email: khangnchentrip@gmail.com

Hotline for work: 088.9978.193 – 094.5353.429

#KHANGNCHENTRIP – CHẶNG 4: KỲ XUÂN – HÀ TĨNH – ĐIỂM HẸN KHÔNG BÁO TRƯỚC

Từ Vinh xuôi theo hướng QL1A, đường quốc lộ ngập nắng chang chang, Khang Và Chen hối hả tiến nhanh về Quảng Bình do có lịch hẹn với một host ở đây. Quảng Bình là vùng đất xanh mát với khu bảo tồn thiên nhiên Phong Nha Kẻ Bàng, cũng là nơi chúng tôi sẽ ghé đến và hứa hẹn nhiều trải nghiệm thú vị ở đây. Hôm đó là một ngày nắng rất đẹp, trong veo; đường rộng thênh thang và vô tình chúng tôi gặp hai người bạn ngoại quốc cũng đang trên hành trình khám phá đất nước Việt Nam. Sau pha rượt đuổi tưởng chừng như không có hồi kết giữa Khang Và Chen cùng hai người bạn phượt thủ cho đến khi sự cao hứng khiến cho cả hai quyết định rẽ hướng…

PHA BẺ LÁI ĐẦY NGẪU HỨNG VÀ CÁI KẾT “MÃN NHÃN”

Tạm nghỉ chân ven đường làm ngụm nước và kiểm tra lại bản đồ, cả hai vô tình nhận ra đang rất gần bãi biển Thiên Cầm bình yên và hoang sơ. Và cái gì đến cũng đến, chúng tôi bẻ lái hướng thẳng về biển Thiên Cầm. Như món quà trời ban, vẻ đẹp hoang sơ của những bãi biển xinh đẹp ở Hà Tĩnh và câu chuyện thú vị nơi đây đã níu chân chúng tôi trong chốc lát, gần như khiến cả hai quên mất khái niệm thời gian..

Con đường tắt men theo con đường nhỏ và hai bên là cánh đồng ruộng lúa xanh ngát trải dài vô tận như báo hiệu Khang và Chen đang có một chuyến du ngoạn tại một làng quê yên bình. Càng về gần biển, gió và mùi biển càng hiện ra rõ ràng hơn trong tâm trí của cả hai. Khang từng có dịp được đi nghỉ mát ở Thiên Cầm hồi nhỏ nên say sưa tả cho Chen nghe về những ký ức xinh đẹp của biển Thiên Cầm hoang sơ, nào là những ngôi nhà nhỏ ngay ven biển chỉ cách biển một bờ cát trắng với những thân rau muống mọc lan xuống, biển thì xanh trong và vắng người… Mải nói chuyện một hồi rồi còn suýt rẽ nhầm hướng và rồi chúng tôi cũng đến nơi rồi đây, tiếng sóng biển nghe rì rào rõ một một . Nhưng mơ rồi cũng đến lúc tỉnh, khi đến nơi, hình ảnh về bãi biển hoang sơ, ngôi nhà sát biển trong trí nhớ của Khang kể cho Chen nghe hoàn toàn bị thay thế bởi những sạp hàng hải sản san sát, những lời chào mời và bãi biển xinh đẹp bị ngăn cách bởi một triền đê cao ngất. Khi đã đi một quãng đường hơn 20km, cả hai không cam tâm bỏ cuộc và quyết “được ăn cả ngã về không”, qua đến một quãng vắng hơn đủ để phóng hết tầm mắt thỏa chí ngắm cảnh biển trọn vẹn, chúng tôi kiểm tra lại bản đồ và thử quyết định sẽ đi tìm một bãi biển có thể xuống được. Sau một hồi loay hoay, phóng hết từ làng này đến xóm nọ, Khang Và Chen đã tìm được con đường xuống bãi biển.
“ Với Chen các làng chài ven biển chỉ ngắm từ đằng xa là đã cảm nhận rõ ràng hương vị mặn mòi của biển cả: Làng chài nơi đây nổi tiếng với nghề làm mắm gia truyền. Vốn không phải là tín đồ của các loại mắm, Chen chỉ muốn di chuyển thật nhanh thôi T.T T.T T.T !!! Nhưng, vẻ đẹp làng chài nơi đây quá đỗi bình dị và cho con người ta cảm giác an yên, quyến luyến không muốn rời. 
Men theo con đường ven biển của làng chài, cả hai đang miết mải tìm đường xuống thì như một sự mách bảo Khang Và Chen cùng một lúc quay sang bên trái. Từ đằng xa, bán đảo xanh mướt rừng cây được biển trời xanh ngát bao quanh và ẩn hiển một ngọn hải đăng màu đỏ tươi đã thu hút mọi ánh nhìn của hai đứa. Bây giờ đã là 11h30 phút, hai thanh niên cũng có vẻ chột dạ rồi nhưng không hiểu từ đâu ra cái động lực phi một mạch đến ngọn hải đăng thôi thúc mạnh mẽ kiến cho cái đói cái mệt cũng phải lùi bước!!!

Bỗng…

ĐỨNG NGẨN NGƠ NGẮM CẢNH MÀ QUÊN MẤT MỤC TIÊU

Ngay lập tức Khang và Chen quay đầu xe lần theo con đường đê biển quanh co hướng về phía bán đảo xa xa.Trước mắt cả hai là một cây cầu “khổng lồ” và dường như “dài vô tận”. Các bạn sẽ không thể tưởng tượng được khung cảnh nơi đây đẹp đến “rợn người” và hùng vĩ như thế nào đâu! Cái cảm giác đi qua một cây cầu mà hai bên là biển cả mênh mông, không gian bao la ngút ngàn và mặt nước còn long lanh như hàng triệu viên ngọc trai bao phủ trên mặt biển…. Chỉ muốn thốt lên: ”Yêu mất rồi.” ❤ ❤ ❤ 
Bao la là biển, dịu êm cũng là biển! Những con tàu đậu tăm tắp dọc theo roi cát nhỏ. Từ xa, ngọn hải đăng không chỉ dẫn lối tàu bè mà còn dẫn lối Khang và Chen vào cung đường kỳ vĩ của thiên nhiên. Đi hết qua cầu 19 tháng 8 lần theo con đường dốc thoải, ôm lượn theo con đường một bên vách đá, một bên là biển xanh óng ả, đường đi không quá khó hay nguy hiểm tuy nhiên đường hơi xấu nên rất hợp vừa đi vừa vãn cảnh. Khang và Chen lần lần theo con đường mòn cứ thoáng chống chìm trong núi rừng bạt ngàn, phút sau đã phải WOW lên vì khung cảnh rộng lớn của biển, vì màu nước xanh óng, trong veo. Đang 12h trưa mà cả hai cứ ngỡ là trong phòng điều hòa 16 độ vậy. Gió biển Kỳ Xuân thổi nhẹ xua tan đi sự oi nồng, cái nắng gắt gỏng của miền Trung.

Điểm chạm của rừng núi và biển cả…

“Nơi đây đúng là sự hòa quyện hoàn hảo cảnh sắc giữa núi rừng và biển cả”_ Cảnh đẹp hiếm có.

Bên cạnh sự hùng vĩ của những vách núi cao sừng sững, khối đỏ, khối vàng là sự đối lập với màu nước xanh ngọc bích trong veo của biển và trời. Điểm tô cho bức bích họa ấy là màu xanh ngát của những tán cây, màu tím của những bông hoa dại, màu nâu giòn của những mái lá dựng tạm cho đàn dê được chăn thả tự do, những chú bò nhẩn nha gặm cỏ… Giữa bức tranh ấy, hai chàng trai như lạc vào chốn “đa màu – đa không gian – đa cảm nhận”, đi miên man không điểm dừng…

Mải vi vu và tận hưởng cảnh đẹp tự nhiên, Khang và Chen chợt nhận ra đi hồi lâu mà mãi không tới ngọn hải đăng, đường thì vắng hoe ngoài mấy chú dê đi thong dong trên đường ngoài ra thì chẳng thấy người đâu cả. Cả hai ngẩn ngơ quay qua nhìn nhau, lưỡng lự khi không biết nên tiến lên hay vòng lại ??? Giờ mà gặp được người đi đường thì còn “hơn bắt được vàng”… Càng đi càng thấy sai đường, cả hai mừng rơi nước mắt khi gặp được một chú chỉ đường và bảo rằng đây là Kỳ Xuân, đi men theo đường này sẽ dẫn đến Kỳ Anh (40km – còn khá xa)…

Kỳ Anh hay ngọn hải đăng ???

Điểm chúng tôi đang tạm dừng nghỉ ngơi là một tổ hợp: từ bãi đất chăn bò, vùng cát vàng cho tới những hòn đá to khổng lồ bị mài nhẵn bởi sóng và gió và bãi biển xanh rì rào. Tất cả hòa quyện với nhau như một tuyệt tác mờ ảo “hư hư thực thực”. Quả là đẹp như mơ! Đây là cơ hội “trời cho” nên không chút do dự cả hai “ôm phản lao ra biển”

Vứt xe trên bãi cỏ và đặt hết niềm tin cũng như “của nải” cho những em bò trông giúp, Khang và Chen lao nhanh xuống thiên đường biển cả. Vẻ đẹp ở đây khiến tất thảy những ai đã, đang và sẽ tới không khỏi trầm trồ, ngả mũ thán phục. Chỉ với đôi ba tấm hình hoặc những đoạn video quay vội vã sẽ không thể nào lột tả hết được “cảnh”, “sắc”“thanh âm” nơi đây. Hãy tới với Kỳ Xuân để trải nghiệm không chỉ bằng ngũ quan mà còn là bằng cả trái tim của những “con chiên biển cả”.

Bãi biển có lối dẫn xuống để tắm nhưng đây là bãi vắng không có người xung quanh nên các bạn lưu ý chỉ chọn chỗ nào an toàn chụp hình và nạp vitamin “sea” thôi nhé! Các bạn cũng có thể cảm nhận rõ ràng sự mát lành của nước biển cùng sự tơi xốp của bãi cát trắng phau trải dài tít tắp. Nói không ngoa thì nơi đây như một tấm thảm massage “khổng lồ” cho đôi bàn chân rong ruổi suốt một chặng hành trình dài của Khang Và Chen. Những hòn đá siêu “vĩ đại” chồng chất lên nhau như được sức mạnh vô hình của Hercules nâng đỡ. Đây là chỗ rất thích hợp để chụp những những tấm hình “so deep” có đá, có núi, có biển xanh cùng mây trắng … Như “con nghiện thèm thuốc lâu ngày” 😛 😛 😛 , Chen không ngần ngại trút bỏ xiêm y để lao xuống biển vẫy vùng. Chen òa lên trong hạnh phúc, còn Khang thì mải mê chụp ảnh mà quên luôn thời gian đang trôi đi như ăn cắp. Sau một hồi mải mê rong chơi với sóng và gió, cả hai phải quay lại hành trình trong tiếc nuối, chúng tôi quyết định chọn sẽ đi tìm ngọn Hải Đăng. 
Xuôi theo con đường dốc xuống, Khang và Chen đã bị một thế lực vô hình nào đó mê hoặc khiến cả hai cảm thấy do dự, quyến luyến không rời. Và thế là không tránh được số trời, Khang Và Chen quyết định tạt vào một nhà dân hiếm hoi ven đường, vừa hỏi lại vị trí vừa đánh liều hỏi xin ở nhờ xem sao. Đây là nhà cô Tâm – một ngôi nhà được cải tạo tạm trên nền đất ruộng trồng lúa ngày trước. Bây giờ cô nuôi ba chục chú dê và mở hàng ăn cho khách vãng lai. Cả hai đã có cơ hội ngồi nói chuyện với cô, được cô kể về biết cái tên xinh đẹp của bãi biển này Kỳ Xuân – “Sự kỳ diệu của Xuân” hay “Thời kỳ trổ sắc Xuân”; và con đường tới thị trấn Kỳ Anh… Mà, trong lòng cảm thấy ấm áp, an yên đến lạ kỳ.

“Kỳ Xuân nghèo và vất vả lắm”

Cô Tâm kể chuyện về cuộc đời mình và cuộc sống cơ cực của bà con nơi đây từ khi con đường thơ mộng đó còn chưa xây dựng. Trước đây, cô chú phải băng qua những bãi cát bỏng rát, những hòn đá khổng lồ đến đây trồng lúa, kiếm tiền nuôi các con ăn học. Các bạn có thể tưởng tượng được việc trồng lúa ở nơi đá, cát, biển và gió là một điều khó khăn và truân chuyên đến nhường nào? Tận dụng con suối nhỏ từ đỉnh núi chảy xuống, cô chú cải tạo và biến đất hoang thành ruộng bậc thang, hiên ngang với biển cả. Thật lạ là nơi biển trời lại có ruộng bậc thang nhưng cũng lắm gian nan vì trồng lúa vất vả lại không được bội thu”. Nên, cô chú quyết định chuyển thành bãi chăn nuôi dê, thêm cái chòi nhỏ hướng thẳng ra biển cho khách đến ăn hải sản ở đây để đảm bảo thu nhập và cuộc sống không còn bấp bênh. Con suối nhỏ giờ trở thành nguồn nước sinh hoạt chính và được cải tạo thành cái bồn tắm thiên nhiên mát lành. Cô cứ mời xuống tắm nhưng vì ngại nên Khang chỉ xin rửa mặt thôi . Thực sự là sảng khoái vô cùng các bạn ạ!

Ở đây, nhà cửa không được cấp phép xây dựng và khai thác du lịch do Kỳ Xuân là khu vực biển tự nhiên cần bảo tồn. Mọi hoạt động xây dựng, nhân tạo hóa (can thiệp bởi bàn tay con người) đều chỉ nằm trong mức giới hạn. Nếu người dân muốn làm nhà thì chỉ làm cái móng bê tông và quây tạm bốn phía nhà lá là ở được. Còn về điện sinh hoạt, các hộ dân sẽ phải dẫn dây từ ngọn hải đăng về dùng vì chưa được đầu tư phát triển cơ sở hạ tầng… Tạm biệt cô Tâm, bãi Kỳ Xuân yêu kiều xinh đẹp chúng tôi ngược về con đường cũ, ngoảnh lại thấy ngọn hải đăng đỏ sẫm lẫn giữa bạt ngàn xanh ngát núi rừng và biển trời. Ngọn Hải Đăng trong đồn biên phòng dần hiện lên và bóng của chúng tôi kéo dài, mờ dần trên con đường…

Chúng tôi tự hứa sẽ quay lại đây, đi trọn hết cung đường này để khám phá thêm những vẻ đẹp ẩn dấu của vùng đất tạo nên từ nắng gió của biển, đất đá của núi rừng…

Tạm biệt Kỳ Xuân và hẹn sớm gặp lại !!!

60 GIÂY NHÁ HÀNG: Chặng tiếp theo, Khang Và Chen sẽ đưa các bạn đến với cái eo Việt Nam – Phong Nha – Quảng Bình cùng những trải nghiệm “có một không hai” về vẻ đẹp của con người và phong cảnh “tuyệt mỹ”. Hãy luôn theo dõi hành trình của Khang Và Chen để cập nhật những điều thú vị, những nét văn hóa mà các bạn có thể chưa từng biết tới! Xin chân thành cảm ơn các bạn!

#khangnchentrip #khangnchen #khangvachen #hanhtrinhkhangvachen#thiencambeach #kyxuanbeach #hatinh #kindness #theartofnature#theartofpeople #xuyenviet #hanhtrinhxuyenviet #dulichbui#hanhtrinhvanhoa #motorbikerjourney #hanhtrinhbiker #bikerjourney#photography #l4l #fff #follows #likeforlikes #like4likes #travelphoto

Nguồn:

Facebook: Kỳ Xuân – Hà Tĩnh – Điểm hẹn không báo trước

Youtube: Khang Và Chen

Instagram: khangvachen

Email: khangnchentrip@gmail.com

Hotline for work: 088.9978.193 – 094.5353.429

#KHANGNCHENTRIP – CHẶNG 3: KHÁM PHÁ TP VINH VÀ NHỮNG ĐIỀU “LẠ MÀ QUEN”

Từ biệt Nghi Tiến trong một buổi sáng trong lành, Khang Và Chen đi theo cung đường mà người dân chỉ có ghé qua cảng Nghi Thiết và bến tàu Nghi Quang để hướng thẳng tới Thị Xã Cửa Lò. Ngay lúc này, tâm trạng của cả hai đã bình ổn hơn sau “thảm họa” gió và cát kinh hoàng tại Nghi Tiến. Dù không có một giấc ngủ trọn vẹn những cảnh sắc bình minh nơi đây như một liều thuốc tâm lý organic đã giúp xoa dịu. Nó đã cho cả hai thêm động lực di chuyển tiếp dù cơ thể thật sự mỏi mệt và chỉ chực chờ ngủ ngay trên quốc lộ. Tuy Thị Xã Cửa Lò chỉ cách Nghi Tiến 7km nhưng Khang Và Chen thấy nó dài gấp 3 lần quãng đường 320km tới Hoa Tiến (đi trong 1 ngày). Dật dờ và lạng lách một hồi thì cả hai cũng tới với Cửa Lò nhưng nhìn lại đồng hồ mới sực nhớ ra đã trễ hẹn với host tại Vinh. Nên, cả hai vội vã tạm biệt Cửa Lò mà không kịp lưu lại một tấm hình nào cả… thật đáng tiếc…

Ngày hôm đó trời nắng rất to (37 – 38 độ C), cái oi nồng của không khí, những cơn gió phơn nhẹ nhàng lướt qua khiến cả hai cảm thấy “mất nước trầm trọng” mặc dù rất nhiệt tình uống nước. Sau 30 phút, Khang Và Chen đã tới bến xe Vinh trên đường Lê Lợi đúng như điểm hẹn. Từ đằng xa, một chàng trai Vinh với ngoại hình thư sinh chầm chậm tiến tới. Chưa kịp nói lời nào ngoài câu chào chưng hửng, cậu trai dẫn hai anh em tới chỗ ở của cậu để đồ đạc và nghỉ ngơi. Theo như lời chia sẻ, cậu đang bận đi công tác dịp này và bận dự đám cưới người bạn ở khá xa trung tâm thành phố nên đưa luôn chìa khóa phòng cho hai anh em quản lý (Tin người dễ sợ :P).

ẨM THỰC XỨ NGHỆ RẤT LẠ MÀ NGÂY NGẤT LÒNG NGƯỜI

Trước khi rời đi, cậu trai đã kịp mời hai anh em đến một quán bún thịt nướng ruột. Cứ ngỡ bún thịt nướng ở đâu cũng như nhau nhưng Chen đã sai, rất sai… Món bún này ngon “hết sảy con nhà bà bảy”. Đặc biệt, món sốt thịt nướng ở đây siêu ngon với thành phần nào là bí đỏ, lạc, sốt mè… Vốn không phải là tín đồ của các loại mắm (nước sốt) nên Chen đã cảm thấy khá e dè và chuẩn bị sẵn tinh thần chạy ngay đi khi cỗ được dọn lên bàn. Nhưng, bao nhiêu suy nghĩ tiêu cực tan biết khi tận mắt chứng kiến một mầm ngồn ngộn đồ ăn cơ man nào là thịt nướng vàng ươm, bún trắng tinh, rau sống xanh mát mắt. Món bún này vi diệu từ ngoại hình cho tới cách chúng ta thưởng thức. Bên cạnh tô bún trộn thông thường, nhà hàng còn bày lên bún và một bát nước dùng đặc biệt với chả cua thơm phức. Giờ chỉ cần nhắm mắt lại là bao nhiêu ký ức từ màu sắc cho đến hương vị phút chốc ùa về trong tâm trí Khang Và Chen.
Sau khi đã no nê, cả hai quyết định tìm một quán cafe để nghỉ chân và muốn thử xem đồ uống nơi đây có ưng bụng như đồ ăn hay không. Bắt đầu từ việc search chị google, bao nhiêu hàng quán hiện ra và cả hai cũng mất một hồi mới tìm được một quán khá rộng rãi, thoáng mát và nhiều cây xanh nằm trên đường Lê Lợi. Đối với hai thanh niên đã lao ra ngoài đường nắng nóng gần như cả ngày dài thì không còn gì tuyệt vời hơn một cốc cafe hoặc một cốc trà cam sả ngay lúc này. Bao nhiêu cảm giác nóng nực, oi nồng như được xua tan để cả hai cùng lao vào công cuộc chỉnh sửa những video đã quay trước đó. Và cứ thế, ngày đầu tại Vinh khá êm đềm đã trôi qua…

CUỘC CHU DU ĐẦY BẤT NGỜ TẠI ĐẤT VINH THÂN THƯƠNG

Đồng hồ điểm 7 giờ 30 phút sáng, Khang Và Chen bật dậy sau một giấc ngủ dài và như được nạp lại năng lượng sau chặng di chuyển từ Nghi Tiến tới Vinh. Cả hai tự loay hoay lần mò các ngóc ngách, lục tìm để lên lịch trình các địa điểm phờ zi có thể ghé thăm. Sau một hồi lựa đi chọn lại, Khang Và Chen đã quyết định thẳng tiến đến đồi thông Nam Đàn – Đà Lạt thu nhỏ tại xứ Nghệ.

Sự im lặng của đồi thông và hai thanh niên

Nằm cách trung tâm thành phố 15km, khu đồi thông tọa lạc tại một vị trí rất “nên thơ” giữa hai cánh đồng bao la, bát ngát mà có cố căng mắt ra cũng không thấy đường chân trời ^^! Cảm giác đầu tiên khi đứng dưới chân đồi là sự choáng ngợp và ngỡ ngàng trước khung cảnh thiên nhiên nơi đây. Nó khiến con người ta quên đi sự ồn ào và vội vã nơi thành phố bởi họ đã say mê và đắm chìm vào vẻ đẹp ấy từ lúc nào không hay. Đồi thông Nam Đàn quả thực là một Đà Lạt thu nhỏ đúng nghĩa vì nhiều khi Khang Và Chen cũng bị nhầm lẫn cứ ngỡ rằng mình đang ở Đà Lạt chứ không phải ở vùng núi miền Trung nữa…
Dọc theo con dốc, cả hai lao lên trên đồi với tốc độ của “ông bà anh”. Vừa đi vừa ngắm những tán thông tỏa ra rộng khắp, tất thảy mọi người đều cảm thấy yêu đời và an yên đến lạ kỳ. Ở giữa một khung cảnh nên thơ như thế này mà không làm phải kiểu ảnh thì đúng là “phí của giời” các bạn thấy đúng không? Và cái gì đến nó cũng đến, bộ hình “Lạc giữa đồi thông” bất đắc dĩ ra đời. Nếu bộ hình không được “thời trang” lắm thì cũng mong các bạn thông cảm vì toàn mẫu nghiệp dư nên khó có thể cho ra đời những tấm hình xuất sắc được ^^!!! (Các bạn ném đá thì ném nhè nhẹ thôi nhé em cần xây nhà vài tầng là được rồi không cần xây lâu đài đâu :v)
Ngọn đồi “3 bước” mà cho ra đời những tấm hình đẹp xuất thần vì ban đầu cả hai không kỳ vọng nó lại “đẹp” đến thế. Càng lên cao, không khí càng trong lành, thoáng mát. Điểm dừng cuối cùng của Khang Và Chen là tại đỉnh đồi – nơi có một quần thể kiến trúc chùa chiền đang được tôn tạo và xây dựng. Thừa thắng xông lên, cả hai cũng tận dụng bối cảnh “hiếm có khó tìm” để tiếp tục cho ra đời những “siêu phẩm” mới 😀 
Quả thực, chạy xe máy vòng vòng gần 20km ra ngoại thành chuyến này không uổng công. Khi mặt trời lên cao ngang đầu, đó cũng là lúc cái máu nghệ sĩ của cả hai xuống dần và đây chính là thời điểm dạ dày “lên ngôi”. Vội vàng lấy điện thoại ra xem, đồng hồ đã điểm 12 giờ – giờ cơm các bạn ạ. Sau khi thu vén cuộc chơi, cả hai phóng như bay về trung tâm thành phố để tìm đến một quán bán “cháo canh” ngon nổi tiếng nơi đây. Món ăn “vừa lạ vừa quen” được làm từ sợi bánh canh, sườn hầm, giò tiêu, bò, trứng cút và chả viên ăn kèm cùng bánh mì nướng giòn rụm. Sau khi đã “no mắt no bụng”, chúng ta cùng tua lại 30 phút nhé…

30 phút trước…

Ôi mẹ ơi! Sao cái quán này khó tìm thế? Băng qua bao nhiêu con phố mà chỉ thấy toàn nhà cao tầng với những con đường rộng lớn. Càng đi càng bế tắc và thế là cãi nhau giữa cái thời tiết 37 độ C. Còn gì tuyệt vời hơn nữa không nhỉ? Cuối cùng, cả hai gần như đã bỏ cuộc thì một chị gái xuất hiện như phép lạ chỉ đường cho cả hai đi đúng hướng… Trên đường ghé hàng cháo canh, cả hai đã ghé ngang qua một khu tập thể cũ đang trên đà di dời với vẻ đẹp “cũ kĩ nguyên thủy” theo dòng thời gian – đối lập với khung cảnh nhộn nhịp ngoài phố lớn

B2 Quang Trung – Vẻ đẹp thời bao cấp bị lãng quên

Lọt thỏm giữa thành phố Vinh đang ngày một phát triển, sầm uất và năng động với những tòa nhà cao tầng hiện đại là một mảnh đất rộng lớn với những dãy nhà tập thể hàng chục năm tuổi – một minh chứng của một thời kỳ đầu phát triển của vùng đất này. Những người dân ở đây nháo nhác thu xếp đồ đạc cần thiết để rời khỏi nơi đây, bỏ lại phía sau những mảng ký ức chắp vá, những dãy nhà xiêu vẹo, những mảng tường trống hoác. Khi Khang và Chen vô tình đang đi tìm hàng cháo canh giữa bạt ngàn phố phường thì không hiểu sao lạc vô đây, chính nét đẹp được thời gian tô vẽ đã cuốn hút Khang ngay lần đầu nhìn thấy. Vậy là sau khi lấp đầy cái dạ dày trống rỗng và giảm nhiệt bằng những cốc trà mát lành, chúng tôi quay ngược xe tìm lại những dãy nhà tập thể đó. Những câu khẩu hiệu viết bằng tay ngay ngắn thẳng tắp chỉ có ở những khu tập thể xưa cũ và là ký ức khó quên của một thời bao cấp khó khăn. Khi tiến sâu vào trong khu tập thể, những dấu vết của những gia đình từng ở lại đây mang lại một cảm giác bị bỏ quên, mênh mang và rộng lớn. Chúng tôi quyết định dành thời gian ghi lại những tấm hình ở đây, để ghi nhớ lại về một khu tập thể cũ đã từng là nơi sinh sống của của những hộ gia đình nơi đây. Khu tập thể B2 Quang Trung già cỗi, liêu xiêu đã sinh sống và lớn lên cùng bao con người nơi đây, giờ đành nhường lại cho những công trình to đẹp hơn, giúp thành phố Vinh ngày một phát triển, đời sống người dân ngày được nâng cao hơn !!!

Đôi ba dòng cảm thán của hai chàng trai Hà Thành

Dòng thời gian trôi đi thoăn thoắt chứng kiến sự lột xác của một thành phố đang trên đà phát triển những đi cùng với nó là những tàn tích, những vẻ đẹp xưa cũ giản đơn bị “ xếp xó” đến thảm thương. Thử hỏi các bạn sẽ làm gì khi nhìn thấy một khu tập thể cũ – một tượng đài của thời gian bị di dời như vậy? Chắc chắn không nhiều người muốn lao vào đám đổ nát như hai chàng trai nghệ sĩ hâm dở này đâu! Nhưng, như mục tiêu lúc đầu đặt ra, cả hai không đi chỉ để tận hưởng, để ăn ngon, mặc đẹp hay chụp hình sống ảo mà còn là vì những giá trị nghệ thuật, giá trị tinh thần và những vẻ đẹp bị cái “hiện đại” ngoài kia bào mòn từng giây từng phút. Đôi khi, Khang Và Chen chỉ muốn nhắm mắt lại và ước rằng xã hội phát triển nhưng sẽ phát triển cùng những vẻ đẹp bình dị ấy thì tốt biết mấy. Nhưng, để có được một đô thị phát triển và văn minh hơn thì việc cái sau thay thế cái trước là điều không thể tránh khỏi. Chỉ là… cảm thấy hụt hẫng và tiếc nuối trong lòng một chút thôi!

Cuối cùng thì cả hai cũng phải chia tay “người bạn 100 tuổi” trong buổi chiều tà để trở về nhà nghỉ ngơi và nạp năng lượng cho chặng hành trình dài ngày mai…

LÒNG TỐT VÀ SỰ NHIỆT THÀNH TỪ NHỮNG CON NGƯỜI MIỀN TRUNG

Tất cả chỉ đơn giản là đôi ba dòng tin nhắn ngắn ngủn không mong đợi gì nhiều. Nhưng, thứ mà Khang Và Chen nhận được lại là tình cảm, lòng tốt và sự nhiệt thành của người dân miền Trung đầy nắng và gió. Chuyến đi đầu tiên và cũng là chuyến xa nhất trong gần 30 năm cuộc đời của hai bạn trẻ lại nhận được quá nhiều sự ưu ái và nhận ra rằng ở ngoài kia vẫn còn rất nhiều người tốt….Nếu có dịp, cả hai luôn mong muốn quay trở lại mảnh đất này để trải nghiệm nhiều hơn và để học hỏi nhiều hơn từ cuộc sống và con người nơi đây.
Xin cảm ơn vì tất cả!!!

“1 PHÚT NHÁ HÀNG”: Chặng tiếp theo sẽ là một chặng hành trình rất dài của Khang Và Chen tại vùng đất Quảng Bình thân yêu và vô vàn kỷ niệm khó quên. Các bạn hãy đón chờ chặng tiếp theo của chúng tôi trong thời gian sớm nhất nhé! Cảm ơn tất cả mọi người vì đã luôn đồng hành cùng Khang Và Chen…

#khangnchentrip #khangnchen #khangvachen #hanhtrinhkhangvachen#namdanpinehill #b2quangtrung #namdan #vinh #nghean #kindness#theartofnature #theartofpeople #xuyenviet #hanhtrinhxuyenviet #dulichbui#hanhtrinhvanhoa #motorbikerjourney #hanhtrinhbiker #bikerjourney#photography #l4l #fff #follows

Nguồn:

Facebook: Khám phá Vinh – Những điều “lạ mà quen”

Youtube: Khang Và Chen

Instagram: khangvachen

Email: khangnchentrip@gmail.com

Hotline for work: 088.9978.193 – 094.5353.429

#KHANGNCHENTRIP – Chặng 2: Lãng Đãng Giữa Biển Trời Nghi Tiến – Nghi Lộc – Nghệ An

Xin chào các bạn!! Khang Và Chen đã quay trở lại rồi đây! Chắc hẳn các bạn vẫn còn nhớ chặng 1 và kỷ niệm lạc giữa đại ngàn Hoa Tiến của cả hai đúng không? Cho nên, hôm nay Khang Và Chen sẽ tiếp tục trút hết bầu tâm sự về những khoảnh khắc “dở khóc dở cười” và cảnh sắc đẹp mê hồn tại biển trời Nghi Tiến cùng các bạn nhé!

LẠC ĐƯỜNG TẬP “HI” VÀ CUNG ĐƯỜNG BÍ ẨN HÉ LỘ

Theo như kế hoạch ban đầu, hai đứa sẽ tiến thẳng ra Bãi Lữ – Nghệ An để tắm biển và “thèm thuồng” cảm giác lần đầu dựng lều ven biển. Cung đường đến Bãi Lữ đẹp mê hồn và những “hơi thở của biển” phả vào mặt khiến hai đứa xua tan mọi cảm giác mệt nhọc, oi bức của ngày hè oi ả. Nhưng “người tính không bằng trời tính”, kế hoạch đổ sông đổ bể do bãi biển đã được khai thác bởi một resort, đồng nghĩa với việc hai đứa sẽ phải tìm một chốn khác để chơi hoặc kiếm tạm một bãi nào quanh đó mà dựng tạm qua đêm ⇒ Chen không thích điều này :((((

Tâm hự mỏng vài câu ^.^!!!
Khang:” Hình như có đường ven biển kìa Chen!”
Chen:” Đâu đâu??? Anh cứ đi men theo đi biết đâu có gì đấy”
Khang:” Ơ! Hình như bị bít đường rồi! Có nhà hàng chắn lối kia kìa”
Chen:” Đâu ra ông nội! Đi đường ven biển bên trái nè (Thú thật đường hơi xấu :P)
Khang Và Chen:” Uầy! Thiên đường là đây! Biển xanh ngắt, nước trong vắt, bầu trời không gợn mây trải dài thì xuất sắc khỏi phải bàn luôn :v”

Nhưng đợi đã, sao đi hoài đi mãi mà vẫn chưa thấy bãi cát vàng óng ánh nào đó hiện ra. Đến đoạn này, chắc các bạn cũng biết đến cái trò đào kim cương, ai kiên trì người đó ắt được “hưởng”. Hai đứa vừa đứt đoạn thì từ đằng xa một ẻm xe hơi đi ngược chiều, cả hai mắt sáng rực và lao đi điên cuồng. Cuối cùng thì không uổng công đào bới xới tìm, hai đứa đã đào trúng kho báu “Bãi Nghi Tiến – viên ngọc thô ẩn mình của xứ Nghệ”.
Nằm tại vị trí cách Thị Xã Cửa Lò 7km, biển trời Nghi Tiến trải dài tít tắp cùng với bãi cát trắng xóa và những hòn đá được thiên nhiên tạo nên một cách ngẫu hứng. Tất cả tạo nên một tổng thể “tình bể bình” và rất “đi vào lòng người”.

Theo như lời chia sẻ của bà con nơi đây, bãi tắm này ít được biết đến hơn do nằm giữa Bãi Lữ (hòn ngọc xứ Nghệ) và bãi biển Cửa Lò nức tiếng 4 phương. Phần lớn người đến bãi này đều là dân bản địa. Do chưa có tác động của bàn tay con người, nơi đây mang một vẻ đẹp hoang sơ mà êm đềm đến lạ kỳ!!!

30 PHÚT LOAY HOAY VÀ TRẢI NGHIỆM DỰNG LỀU TỒI TỆ :(((

Mặt trời lặn nhanh như xe xuống dốc buổi chiều tà. Thời gian ở đây trôi nhanh không tưởng, liếc nhìn đồng hồ mới 6 giờ tối mà trời tối là tối sập luôn ấy cả nhà. Chính vì vậy, trước khi mọi thứ chìm trong màn đêm, Khang Và Chen quyết định đi dựng lều lần đầu tiên trong đời.
Nếu theo như lời quảng cáo và hướng dẫn của em nhân viên xinh tươi thì chỉ chưa đầy 10 phút sẽ “xử gọn” em lều. Nhưng, đời không như là mơ, 10 phút trôi qua, 20 phút trôi qua, vật lộn, quằn quại, chửi nhau mà hai thanh niên thành thị vẫn không hoàn thành nhiệm vụ cắm lều. Bởi, cát quá mềm và không hề dễ dàng để dựng được lều ở đây một cách nhanh chóng. Đúng là “cái khó ló cái khôn”, chỉ sau 30 phút cả hai đã dựng xong nhưng chiếc liệu siêu vẹo đến thảm thương (Chấm xông xênh thì cho 6 điểm vì có thể sẽ không phải dựng lại lúc nửa đêm). Và cũng đến lúc dạ dày réo gọi, giờ ăn đã điểm. Ahihi!!!

HƯƠNG VỊ MẶN MÒI TỪ BIỂN LÊN BÀN ĂN

Vâng tất nhiên đi biển thì phải ăn hải sản chứ, hăm hở tiến nhanh về bể nước khổng lồ, nơi những chú tôm hùm tung tăng bơi lội với suy nghĩ ngây thơ “chắc rẻ như mọi người đồn ý mà”.

No! No! No!

Cô chủ nhiệt tình báo giá 1 triệu/kg – auto nhịn luôn !!! Quay ra “cơm biển bình dân” và được báo giá ngất không kém; 40k/ đĩa trứng, tất nhiên không chọn, đắt thì thà ăn sang luôn cho bõ, vậy là quyết đầu tư đĩa cá thu có 140k. Chen ko phải tín đồ của cá càng không phải fan của hải sản nên với Chen bữa tối này là xa xỉ phẩm !!! Cãi nhau từ dưới biển vụ dựng lều đến vụ gọi đồ ăn tối kiến hai đứa đói mềm, nhưng nhiệm vụ review bữa tối thì ko thể quên. Bắt đầu với đĩa cá thu sốt cà chua, mặn mòi đúng vị biển, cá tươi, thơm và vừa vị, giống đĩa cá nhà làm má có giá 140k nhé. Canh cua, dùng cua biển nên vị sẽ tanh hơn xíu, nhưng rất ngọt nước và dễ ăn, bát canh cứu nguy sự thèm rau của hai đứa. Và chốt hạ là hai món kiến Chen nhăn nhó, mà có chạy được là chạy ngay đi luôn !! Mắm ruốc và cà; nói về cà trước, cà muối siêu xổi ăn sống không ngấu kỹ và chấm với mắm ruốc. Nhưng Chen phải choáng với Khang khi Khang trộn mắm ruốc với cơm không, ngon lắm các tín đồ ăn được mắm ạ 😭 Thực sự ngon nhất mâm cơm luôn (đánh giá của Khang không phải của Chen nha). Nguyên mâm kèm cơm như vậy giá 170k nhé, không đắt nếu mình đi gia đình hoặc nhóm 3, 4 người, nhưng với hành trình của Khang và Chen thì đây là xa xỉ (chưa dám nói là siêu xa xỉ). Túm lại các bạn đến đây đừng ngần ngại làm bữa cơm biển vì đồ ăn ngon, sạch mà còn cung cấp đủ calo cho hành trình dài của các bạn !!!

GIẤC NGỦ HÒA CÙNG SÓNG BIỂN VÀ COMBO GIÓ, CÁT – CẢNH SẮC ẢO DIỆU BUỔI BÌNH MINH

Sau khi đã đánh chén no say, giờ đây dạ dày đã trở thành “bạn” chứ không phải “thù” nữa! Hai thanh niên lật đật 1 vòng ven biển để tận hưởng cho thỏa thích cái vitamin sea đang “thiếu trầm trọng”. Và, giờ ngủ đã điểm, chúc bé ngủ ngon ^^!!!
Nhưng khoan đã!
1 giờ đồng hồ trôi qua rồi 2 giờ và lúc đó là 3 giờ sáng các bạn ạ…
Các bạn có biết vì sao hai đứa không thể ngủ không? Vì nóng, rất nóng, nóng do hai đứa thiếu kinh nghiệm nên đã quên mua tấm cách nhiệt và bao nhiêu cái nóng của một ngày, em cát hồn nhiên cho hai anh hưởng cả. Nhận thấy tình hình không ổn và cứ đà này sẽ thức trắng cả đêm nên hai thanh niên quyết định căn hướng phong thủy đón gió cơ mà xoay qua xoay lại cũng chẳng thấy có một cơn gió nào ghé vào lều trong khi sóng vẫn vỗ ầm ầm…
Và, trải nghiệm dựng lều ven biển nó được đẩy lên 1 level cao hơn nữa! Đó chính là cát – nỗi kinh hoàng và là cơn ác mộng nuốt trọn cả giấc ngủ của cả hai. Bên trái – cát, bên phải – cát, tay, chân, dưới lưng – toàn bộ là cát =.=!!! Nằm chán chê đón chờ gió thì nó không tới, vừa mở cửa lều thì nào là gió, là cát, vỏ sò maybe ùa đầy vào bên trong khiến hai đứa trở tay không kịp. Và thế là quyết định “bất chấp mà ngủ”…

Những tưởng chuyến đi bị phá hỏng nhưng có một cái kéo lại đó chính là cảnh sắc buổi bình minh nơi đây quá đỗi “ảo diệu” làm hai đứa trầm trồ và bấm máy lia lịa. Từ cái khoảnh khắc mặt trời mới nhú cho đến lúc đã lên cao, vẻ đẹp của nó thay đổi không ngừng như màu sắc của thảm thực vật Amazon vậy. Nếu nói điều gì là ấn tượng nhất trong chuyến đi này thì xin thưa rằng đó chính là bình minh rất đẹp ở nơi đây! Nó rất đỗi giản dị, gần gũi và khắc họa rõ nét đẹp thiên nhiên nơi miền biển miền Trung đầy nắng và gió…

Sau một hồi điên cuồng chụp choẹt, cả hai cũng mệt lừ vì gần như cả đêm hôm qua thức trắng. Khang Và Chen ngồi trên bãi biển cùng nhau ôn lại hành trình chặng trước và những câu chuyện “cười ra nước mắt” để làm hành trang và chuẩn bị kỹ càng hơn cho chặng tiếp theo. Mặt trời lên cao dần và hai cái bóng đen ngòm rõ dần lên sau từng tia ban mai nơi biển ầm ập sóng vỗ…

Để nói về chặng Nghi Tiến – Nghệ An thì đây là một chặng có đầy đủ cung bậc cảm xúc: vui có, ngạc nhiên có, mãn nhãn có, bực dọc có, cãi nhau cũng có luôn… Và đây cũng là chặng mà cả hai học được thêm kha khá kinh nghiệm sống mà cụ thể là sẽ dựng lều đẹp hơn, tươm hơn trong các hành trình tiếp theo 😛

Nói dài nói dai, Khang Và Chen lại xách balo và đi tiếp đây…theo cung đường người dân chỉ hai đứa men theo con đường làng, con đường bình yên dẫn đến cảng tàu Nghi Thiết và bến tàu Nghi Quang, đẹp vô cùng nếu bỏ lỡ thật đáng tiếc. Cả nhà hãy cùng theo dõi xem những bất ngờ nào đang đón chờ Khang Và Chen và những câu chuyện nào sẽ được cả hai bật mí nhé! Xin cảm ơn cả nhà và chúc cả nhà một ngày vui vẻ ❤ ❤ ❤

#khangnchen #khangvachen #nghitienbeach#purepearlofnghean #nghiloc #nghean #treasure #amazingdawn#wonderfulnature #wildbeach #young #wild #free #motorbikerjourney #part2#theartofnature #theartofpeople

Nguồn:

Facebook: Lãng đãng giữa biển trời Nghi Tiến – Nghệ An

Youtube: Khang Và Chen

Instagram: khangvachen

Email: khangnchentrip@gmail.com

Hotline for work: 088.9978.193 – 094.5353.429

#KHANGNCHENTRIP Chặng 1 (Cuối): Bí Quyết Dệt Thổ Cẩm 100 Năm Của Bản Hoa Tiến – Quỳ Châu – Nghệ An

Xin chào cả nhà! Khang và Chen đã quay trở lại rồi đây! Ở phần 1 của hành trình đến với bản dệt thổ cẩm Hoa Tiến – Quỳ Châu, Khang và Chen đã cho các bạn chiêm ngưỡng thiên nhiên và đoạn đường gian nan, lên đèo, xuống dốc để đến với bản làng xa xôi.
⇒ Mời các bạn xem lại P1 tại đây: http://bit.ly/2Oq0py2

Qua bài viết này, Khang và Chen muốn đưa đến các bạn một cái nhìn về nghệ thuật dệt thổ cẩm có truyền thống lâu đời và những giá trị nghệ thuật, tinh thần đã đi cùng năm tháng. Bắt nguồn từ một NTK thời trang thủ công, Khang Và Chen đã quyết định có một chuyến đi dài không chỉ là để thỏa mãn cái “bay nhảy” mà còn là để tìm hiểu về văn hóa và các làng nghề trên dải đất hình chữ S.

Khang Và Chen xin mời các bạn tận hưởng vẻ đẹp và tìm hiểu cách thức để tạo nên một tấm thổ cẩm bằng tay của đồng bào dân tộc Thái tại bản Hoa Tiến – Quỳ Châu – Nghệ An cầu kỳ, tỉ mỉ và tinh tế như thế nào nhé!

❤❤❤ Trước hết, để có tấm vải thổ cẩm đẹp và chất lượng thì nghệ nhân dệt phải trải qua rất nhiều công đoạn: Từ việc chọn lựa loại tơ tốt được se từ kén tằm, người ta có câu “nuôi tằm ăn đứng” để có thể thấy một phần sự vất vả của nghề nuôi tằm.

❤❤❤ Tiếp theo, bên cạnh việc lựa tơ tốt còn có một yếu tố khác không kém phần quan trọng chính là chất lượng màu sắc, hoa văn họa tiết. Cái nét đặc biệt của nghề dệt thổ cẩm nơi đây bắt nguồn từ khâu lựa chọn nguyên liệu nhuộm 100% từ thiên nhiên, cỏ cây hoa lá xung quanh. Để cho ra những màu sắc độc đáo và tinh tế, người dân nơi đây truyền nhau qua nhiều đời đã tìm ra được những “hoàng đằng” (màu vàng), rễ xẹt (màu cam), lá tràm (màu xanh tràm đặc trưng)…

❤❤❤ Ở bản Hoa Tiến, Khang và Chen có dịp trải nghiệm và cùng các cô, các bà ở đây tự tay nhuộm sợi, phơi khô, rồi hồi hộp đợi ánh màu biến chuyển trên những sợi tơ. Khi được cùng các nghệ nhân của HTX Hoa Tiến se sợi, kéo từng sợi tơ mảnh mai thành từng cuộn tơ óng ả, rồi từ đó lại căng ra chia thành sợi dọc theo họa tiết màu mới thấy sự tỉ mỉ khéo léo và vô cùng kiên trì của những nghệ nhân nơi đây.

❤❤❤ Sau khi sợi đã được căng lên khung, từng đường thoi thoăn thoắt dần hiện lên những hoa văn họa tiết vô cùng sinh động. Đặc biệt, với vị trí địa lý giữa đại ngàn trùng điệp và tập quán thờ cúng thần linh, những nghệ nhân ở Hoa Tiến vẫn duy trì và phát triển những mẫu họa tiết như mặt trăng – mặt trời (tích cổ Tạo và Nàng), họa tiết con voi ( tính đoàn kết dân tộc), họa tiết con hươu (sự tự do và trung thành)… mang đậm giá trị tinh thần và tâm linh của đồng bào Thái.

❤❤❤ Khung dệt ở đây thường có khổ rộng 30cm – đây là khổ truyền thống và phù hợp nhất để may các trang phục của đồng bào dân tộc Thái. Cũng chính vì vậy, các họa tiết sau khi dệt sẽ trải dài theo tấm vải nối tiếp nhau tạo ra những hình ảnh vô cùng sinh động và độc đáo.

🎞🎞🎞 Khang Và Chen mời cả cùng đón xem video hoàn chỉnh ghi lại quy trình dệt thổ cẩm tại Bản Hoa Tiến ở link dưới đây:

⇒ BẤM XEM NGAY NÀO! https://youtu.be/vfvOsqp20-8

#KHANGNCHENTRIP Chặng 1 (Tiếp): Vẻ đẹp hồn hậu và chất phác của người Thái tại Hoa Tiến – Quỳ Châu – Nghệ An

Bản Hoa Tiến_ Quỳ Châu chính là điểm dừng chân đầu tiên của Khang Và Chen. Bản làng nhỏ với những nếp nhà sàn dần hiện ra sau những cung đường đèo núi trập trùng, và đón chào chúng tôi là những nụ cười thân thiện , cởi mở. Một chiều lang thang khắp bản làng, ngoài ghi lại những khung cảnh hùng vĩ của núi rừng, cánh đồng rộng bao la mà còn bắt được một số hình ảnh của những người dân nơi đây. Họ mang vẻ đẹp của nắng của gió, sự chăm chỉ lao động, sự đôn hậu và nhiệt tình hiếu khách !!!

Ông lão chăn trâu” _ Làng Hoa Tiến, Quỳ Châu , Nghệ An 

Ấn tượng khi nhìn thấy ông là vẻ trầm tĩnh và an yên cùng nước da ngăm nâu sẫm. Nói chuyện mới biết ông đã hơn 70 tuổi, nhưng ông vẫn hàng ngày đưa trâu ra đồng, cho trâu đi tắm và chăm chút cho con trâu như đứa con của mình !!

Ông lão chăn trâu

“Đi làm đồng về” _ Làng Hoa Tiến, Quỳ Châu , Nghệ An

Ở vùng núi đồi nhiều hơn ruộng lúa, nơi những mái mái nhà sàn nép dưới những núi đồi trùng điệp , người dân vẫn thường sử dụng xe đạp để di chuyển, họ tranh thủ sau khi làm đồng,họ thu hái các loại nông sản hay hái các loại câu cỏ về cho gia súc ăn. 

Đi làm đồng về

“Chuẩn bị bữa chiều” _ Làng Hoa Tiến, Quỳ Châu , Nghệ An

Bà là chủ của ngôi nhà nơi Khang và Chen có dịp ghé vào trải nghiệm công việc dệt thổ . Nơi đây cũng chính là nơi bà và các con cháu xây dựng và duy trì nghề dệt truyền thống của làng Hoa Tiến. Vẻ đẹp đôn hậu và sự niềm nở của bà chính là điều Khang và Chen sẽ nhớ mãi. 

Chuẩn bị cơm chiều

Hoa Tiến, ngày 11/07/2019
Mãi nhớ!

#khangvachen #khangnchen #khangnchentrip #beautyofvietnamese #hoatien#quychau #nghean #ordinarylife #lifeisgood #lifestyle #theartofnature#theartofpeople #320km

Youtube: Khang Và Chen

Instagram: khangvachen

Facebook: Khang Và Chen

Contact for work: 088.9978.193 or 094.5353.429

#KHANGNCHENTRIP Chặng 1 (Tiếp): Hành trình đến với đại ngàn Hoa Tiến – Nghệ An

Xin chào cả nhà! Lại là Khang Và Chen đây! 
Như đã hứa trong bài chia sẻ trước về chặng Hoa Tiến – Quỳ Châu – Nghệ An. Hôm nay chúng mình mới có thời gian gửi đến các bạn một chút hình ảnh và video quay lại quá trình đến với đại ngàn Hoa Tiến rất tình và rất nên thơ.
Mời cả nhà chiêm ngưỡng những shoot hình ấn tượng về khung cảnh nơi đây và nhớ ấn link để xem chặng đường di chuyển đến bản của Khang Và Chen nhé!

🎞🎞🎞Link video hành trình: https://youtu.be/6uV3v7xQaFY

😘😘😘Cả nhà xem xong nếu có điểm nào chưa hợp ý có thể comment bên dưới để chúng mình có thể kịp thời sửa đổi trong những clip sau. Còn nếu hay thì nhớ ấn like và subscribe cho chúng mình nhé! Mọi sự ủng hộ của mọi người chính là động lực của Khang Và Chen trên chặng hành trình dài này…
Và đừng quên là còn một món quà nữa tại đây đến từ Khang và Chen sẽ được tiết lộ trong phần 2 nữa nha ❤❤❤

Youtube: Khang Và Chen

Instagram: khangvachen

Facebook: Khang Và Chen

Contact for work: 088.9978.193 or 094.5353.429

#KHANGNCHENTRIP CHẶNG 1: LẠC VÀO GIỮA ĐẠI NGÀN HOA TIẾN – QUỲ CHÂU – NGHỆ AN

Xin chào mọi người!
Sao bao nhiêu ngày ấp ủ thì Khang và Chen mới có dịp tung những hình ảnh đầu tiên tại bản dệt thổ cẩm Hoa Tiến.
Có lẽ đây là chặng đầu nên chúng mình đã gặp không ít những cái “lần đầu” và ngỡ ngàng đến cười ra nước mắt 🤣🤣🤣

1. Cung đường chập chùng đến kinh hãi 😱😱😱

Lần đầu chạy bằng xe tay ga một lèo gần 400km kéo dài 1 ngày trời mới đến bản Hoa Tiến. Cái cảm giác vỡ òa sung sướng khi thấy bản làng hiện ra trước mắt sau khi đi qua 7 lần 7 49 bản làng, thôn xóm ,thị trấn, những ngôi nhà cheo leo nơi vách núi. Và trong đó thì những pha leo đèo bằng rừng đến phát hoảng sẽ làm cho tụi mình nhớ cả đời. Thật sự có nằm mơ bọn mình cũng không thể tưởng tượng được rằng lại xa xôi và trắc trở đến vậy. Nghe lời người dân bản nói thì chỉ còn vài km nữa là tụi em lạc 1 lèo sang Lào luôn ạ ^^!!!

2. Thiên nhiên rất “đẹp” 😍😍😍

Thoát khỏi khói bụi đô thị để đến với khói bếp bản làng khiến hai bạn trẻ không khỏi choáng ngợp trước sự hùng vĩ và khoáng hậu của thiên nhiên ,đồi núi , sông suối nơi đây. Mọi thứ tất thảy đều còn rất hoang sơ và đẹp mê hồn, từ những cối xay nước cho đến những con đập tràn bờ. Được phóng tầm mắt ngắm nhìn những thửa ruộng bao la xanh ngát, xa xa trập trùng đồi núi mới thấy đất trời rộng lớn như thế nào… Mọi tâm tư của cả hai trong chốc lát như được trút bỏ và chưa bao giờ “chill” đến thế! Nếu ví chuyến đi này là một liều thuốc tâm lí quả thực không sai, được hòa mình vào thiên nhiên khiến con người ta quên đi sức nặng công việc, tiền bạc và những thứ xa hoa nơi thành thị.

3. Và con người rất “tình” 🤩🤩🤩

Không chỉ khung cảnh thiên nhiên thơ mộng, con người nơi đây giúp tăng cho mảnh đất này thêm vài điểm cộng. Những nét hồn hậu, chất phác và thân thiện khiến cho hai chàng trai từ phương xa đến hòa nhập rất nhanh dù chỉ vài ngày ngắn ngủi. Tất cả mọi người từ già đến trẻ đều tiếp đón chúng tôi như những vị khách quý, bao nhiê u món ngon, vật lạ nơi đây đều được người dân dành cho chúng tôi như những món quà quý giá. Nếu có dịp trở lại, chúng tôi chắc chắn sẽ ở lại lâu hơn để bầu bạn và tìm hiểu sâu hơn về văn hóa và cuộc sống của người dân nơi đây.

🌬🌬🌬Có một người bạn của Khang và Chen từng nói rằng:”Nếu 29 năm chưa từng đi xa hoặc chưa từng nghĩ đến việc đi phượt xa thì đến năm 30 tuổi bạn nên dành cho bản thân một chuyến đi thanh xuân kẻo hối không kịp đó!” Câu nói vui vẻ vậy thôi nhưng lại có sức mạnh kinh khủng và là động lực để cả hai thực hiện hành trình gian nan không hồi kết này!

👏👏👏Xin cảm ơn các bạn vì đã theo dõi bài viết này! Sẽ còn nhiều sự bật ngờ tại Hoa Tiến đang chờ đợi các bạn trong những chia sẻ tiếp theo của Khang và Chen nha… 

#hoatienbrocadevillage#khangnchentrip#chill#zerowaste#nghean#quychau#hanhtrinhkhangvachen#khangvachen#motorbikerjourney #theartofnature #theartofpeople

Nguồn:

Facebook: Lạc vào giữa đại ngàn Hoa Tiến – Quỳ Châu

Youtube: Khang Và Chen

Instagram: khangvachen

Email: khangnchentrip@gmail.com

Contact for work: 088.9978.193 – 094.5353.429

Design a site like this with WordPress.com
Get started